TRẢ BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 3 SGK NGỮ VĂN 6 TẬP 1

     

Mời quý thầy giáo viên cùng chúng ta học sinh cùng tìm hiểu thêm bài văn mẫu bài viết số 3 lớp 6 được acsregistrars.vn đăng mua ngay sau đây.

Bạn đang xem: Trả bài tập làm văn số 3 sgk ngữ văn 6 tập 1

Bài viết số 3 gồm 7 đề bài khác nhau. Mời các bạn học sinh cùng xem thêm tuyển tập những bài xích tập có tác dụng văn số 3 lớp 6 bên dưới đây. Những bài văn mẫu mã này sẽ cung ứng cho việc dạy và học công dụng môn Ngữ văn lớp 6 của những thầy cô giáo đồng thời giúp các em học viên có thêm nhiều ý tưởng phát minh hay cho bài viết số 3 của mình. Sau đây, mời các em thuộc tham khảo.


Bài văn mẫu mã lớp 6: bài viết số 3

Bài viết số 3 lớp 6 đề 1Bài viết số 3 lớp 6 đề 2Bài viết số 3 lớp 6 đề 3Bài viết số 3 lớp 6 đề 4Bài viết số 3 lớp 6 đề 5Bài viết số 3 lớp 6 đề 6Bài viết số 3 lớp 6 đề 7

Bài viết số 3 lớp 6 đề 1

Đề bài: nói về một kỉ niệm đáng nhớ (được khen, bị chê, gặp gỡ may, chạm mặt rủi, bị phát âm lầm,…)

Dàn ý bài viết số 3 lớp 6 đề 1

I. Mở bài:

- trình làng người bạn của bản thân là ai? Kỉ niệm khiến mình xúc rượu cồn là kỉ niệm gì? (nêu một biện pháp khái quát).

II. Thân bài:

- triệu tập kể về kỉ niệm xúc rượu cồn ấy.

- Nó xẩy ra ở đâu, lúc nào (thời gian, trả cảnh...) cùng với ai (nhân vật).

- Chuyện xảy ra như vậy nào? (mở đầu, diễn biến, kết quả).

- Điều gì khiến cho em xúc động? Xúc động thế nào (miêu tả các biểu lộ của sự xúc động).

III. Kết bài:

Em có quan tâm đến gì về kỉ niệm đó.

Bài viết số 3 lớp 6 đề 1 - mẫu 1

Ai cũng đầy ắp hầu như kỉ niệm của 1 thời thơ ấu. Đặc biệt, những bắt đầu cắp sách đến trường, được chạm chán gỡ và làm cho quen cùng với biết bao thầy cô, đồng đội sẽ luôn luôn là đầy đủ kỉ niệm sống thọ không bao giờ quên.

Những ngày đầu đi học, tôi luôn được cô giáo khen viết chữ đẹp cùng đều. Em học siêu khá môn tập viết tuy vậy lại không tốt môn toán. Đây là môn học nhưng mà em sợ hãi nhất. Cô giáo tuy nhiên đã giảng dạy, giải đáp em làm bài xích rất cẩn thận và tỉ mỉ tuy vậy do bản thân sợ môn học tập này đề xuất những lời cô đào tạo em thiếu hiểu biết hết. Biết vậy, nên cô đang đổi chỗ mang đến em ngồi cạnh Hà – giữa những bạn học xuất sắc toán tuyệt nhất lớp – để học tập thuộc nhau. Cùng cả nhà làm bài xích tập nhóm đã hỗ trợ cho em tân tiến hơn vô cùng nhiều. Em vẫn học được phương thức học toán của bạn. Thậm chí, trong những bài toán khó, bạn còn gợi ý em giải pháp tiếp cận vấn đề và phương pháp giải phù hợp. Trường đoản cú một học viên yếu môn toán, em đã bắt đầu có niềm say đắm và thích thú với môn học này.


Có một lượt trong một bài bác kiểm tra toán, em không làm được bài. Em ngồi loay hoay gần như cả buổi nhằm giải. Hà thấy vậy ngay tắp lự viết viết ra một tờ nháp. Sau đó, các bạn vo vo lại rồi thanh thanh đưa cho em. Em cảm thấy rất vui khi được bạn giúp đỡ nhưng đôi khi cũng thấy bứt rứt trong lòng. Rồi em thay tờ giấy đã vo nhét vào học bàn. Em chợt nhớ lời gia sư dạy: “Thất bại là mẹ thành công”. Em không muốn bạn dạng thân bản thân cứ mãi yếu yếu môn toán. Hà cũng thúc giục em giở tờ giấy ra chép. Nhưng bạn dạng thân em kiên quyết phủ nhận và liên tiếp ngồi suy xét cách làm. Khi chỉ từ khoảng năm phút thì hết giờ làm bài, bất chợt những lời thầy giáo giảng như hiện tại về trong lòng trí em. Một hồi viết nháp các công thức đang học, em bất chợt phát hiện nay ra tôi đã bỏ không để ý một phép tính. Em nhanh nhảu sửa lại bài bác làm. Khi trống báo hiệu dứt giờ khám nghiệm cũng là dịp em xong bài thi.

Cô giáo trả bài kiểm tra và em lấy điểm 8 – một công dụng xứng xứng đáng với sự cố gắng nỗ lực của bản thân, Hà cũng tương đối vui thấy lúc em vẫn học tương đối hơn trước. Đến hiện giờ mỗi khi nhắc lại, tôi lại thấy hoan hỉ trong lòng.

Bài viết số 3 lớp 6 đề 1 - mẫu 2

Chuyện là vậy này chúng ta ạ. Mình nhớ mãi máu trả bài môn văn hôm ấy, chắc hẳn rằng đó là giây phút bẽ bàng gian khổ nhất so với tôi tự trước đến nay. Một điểm 3 to đùng trong bài xích làm văn của tôi. Tôi đã kể cho chúng ta nghe về kỉ niệm đáng bi hùng mà cũng chính là đáng nhớ tốt nhất của tôi.


Hôm ni cô Hường trả bài kiểm tra đến lớp. Cô mang đến chỗ tôi đặt bài bác của tôi xuống bàn, nét phương diện cô có vẻ không vui. Tôi cúi người xuống nhìn bài kiểm tra. Trời ơi! một điểm 3 to lớn tướng, tôi choáng váng, tim như dứt đập, quan trọng tin nổi nữa. Tôi gắn thêm bắp, không, không thể vì thế được!

Tôi gắng lấy yên tâm nhìn lại, số lượng 3 in rõ trong size điểm red color rất rõ ràng như trêu ngươi, như giễu cợt tôi. Tô rối rít gập bài bác vào, bần thần quay sang trọng nhìn các bạn xung xung quanh như nhằm tìm một người cùng cảnh với mình. Dường như bạn nào cũng hớn hở với công dụng của mình, chẳng ai cân nhắc nỗi bi tráng của tôi. Chắc các bạn nghĩ rằng tôi cũng như mọi lần thường ăn điểm 8 điểm 9 vị tôi là cây Văn của lớp cơ mà! Càng suy nghĩ tôi thấy càng xấu hổ, tôi cúi gằm khía cạnh xuống bàn nhìn bài bác mình một lượt nữa. Chiếc chữ cô Hường phê như hiện tại lên ví dụ trước mắt tôi: bài văn lạc đề!

Tôi hiểu lại bài thật kĩ và nhận thấy là tôi đã sai đề thật. Đề bài bác cô Hường yêu ước tả một dòng sông vậy nhưng tôi lại đi nói về một kỉ niệm thâm thúy thời ấu thơ của mình. Đề bài xích thì ko khó, chỉ trên tôi quá chủ quan, chẳng chịu đọc kĩ mang lại nỗi nhìn gà hóa cuốc và sau cùng là nhầm đề. Tại sao tôi lại có thể nhầm lẫn một biện pháp ngu ngu như thế, tôi từ bỏ trách mình. Ghi nhớ lại tiếng làm bài bác hôm ấy, tôi vẫn nộp bài trước tiên trước bao cặp mắt thán phục của doanh nghiệp bè, bỏ quên lời cô Hường nói nhở: “Các em hãy kiểm tra bài viết trước lúc nộp”. Có lẽ quá ỷ vào sức học của mình, quá thỏa mãn nhu cầu trước lời khen của giáo viên và bạn bè nên tôi sẽ thành một cô nhỏ bé hợm hĩnh từ cơ hội nào chẳng biết. Đáng đời mang đến tôi thật – Tôi từ nhủ.


Đúng cơ hội ấy, bạn Liên nói thầm bên tai em, giọng vui mừng:

– hương ơi! lúc này tớ được 8 điểm nhé! Tớ đã rất nỗ lực từ thọ nay. Hiện thời mới thấy công dụng đó. Tớ vui quá. Chắc bố mẹ tớ cũng khá vui mang lại mà xem. Cơ mà sao trông cậu bi ai thế, cậu được mấy vậy?

Nghe Liên nói, tôi lại càng âu sầu và xấu hổ. Liên đang vui miệng với điểm 8 trước tiên của môn làm cho văn. Còn tôi, kẻ vẫn coi điểm 8 là kém xĩnh thì bây giờ lại bị điểm 3! tất yêu hào miêu tả hết nỗi đau đớn của tôi cơ hội ấy. Tôi cảm thấy ánh nhìn cô giáo vừa bi lụy rầu, vừa ngạc nhiên, thuyệt vọng về tôi cái xúc cảm đó thiệt sự khó chịu được

Bài viết số 3 lớp 6 đề 1 - mẫu mã 3

Những kỉ niệm đáng hãy nhờ rằng những sự kiện, vấn đề mà chúng ta đã tận hưởng qua và bao gồm những tuyệt hảo khó quên về nó, hầu như kỉ niệm không tuyệt nhất thiết phải là những câu chuyện vui, đông đảo lời khen ngợi mà đôi lúc nó còn là một những mẩu chuyện buồn, đầy đủ sự cố rủi ro xảy ra trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Em cũng có những kỉ niệm như thế, đó là một trong những kỉ niệm khi em không may mắn gặp mặt phải sự cầm trên đường đến lớp về. Tuy là mẩu chuyện không vui dẫu vậy nó lưu lại trong kí ức của em không ít những ấn tượng, chắc hẳn rằng em sẽ không khi nào quên.

Cuộc sống không chỉ có là rất nhiều niềm vui, niềm hy vọng mà thỉnh thoảng những biến hóa cố, những khó khăn sẽ bất thần ập mang đến mà họ chẳng thể làm sao lường trước được. Sự nuốm mà em chạm chán phải trên đường đi học chắc rằng chẳng tất cả gì khổng lồ nhưng nó làm cho em thực thụ sợ hãi, bồn chồn khi nó xảy ra. Hôm ấy như bao ngày thông thường khác, em cùng chúng ta đến trường bằng xe đạp, bọn chúng em học chiều yêu cầu thời gian ban đầu xuất phát ở nhà là vào mức trưa. Đây là thời hạn mọi tín đồ nghỉ ngơi cần đường hơi vắng vẻ, bởi thế mà bọn chúng em thường xuyên dàn hàng hai, hàng bố để tiện cho bài toán nói chuyện, cười cợt đùa.

Chúng em vẫn biết là nguy hại nhưng bởi thói quen đề xuất không đứa làm sao chịu vắt đổi. Dẫu vậy sự cầm ngày hôm ấy làm cho em phải tất cả những quan tâm đến lại, đúng đắn hơn về sự bình an của bản thân, với hậu trái của câu hỏi dàn mặt hàng trên đường. Hôm ấy em và một vài ba người các bạn đi xe với dàn hàng ra như đa số khi, mẩu chuyện vô cùng vui vẻ để cho chúng em mất khinh suất với hầu hết thứ xung quanh, đùng một cái có một chiếc xe đạp điện lao cấp tốc tới, bởi không làm chủ được phanh xe đề nghị đã lao ầm một cái vào đuôi xe cộ của em. Bởi vì lực đâm quá táo bạo nên khiến cho cho toàn bộ cơ thể lẫn xe cộ của em lao cấp tốc xuống một bờ mương cạn bên đường.


Cú lao xe mạnh làm cho em bổ xuống phương diện đất, chân nhức ê ẩm, bắt buộc tự nhấc lên được. Xe cộ của em khi đó thì cũng trở thành lực ngã mà vỡ lẽ tan tành lồng xe, cặp sách trong lồng bung ra. Thời gian lao xe pháo khỏi phương diện đường, em đã hết sức sợ hãi, đây là lần đầu tiên em chạm mặt sự vậy và trải qua chuỗi cảm hứng kinh bự như vậy, tuy không biến thành thương quá nặng trĩu nhưng cảm hứng sợ hãi thời gian ấy để cho em đích thực bị ám ảnh, khiến nhiều ngày tiếp đến em không dám đụng vào xe pháo đạp, đến trường cũng là phụ huynh chở đến.

Bài viết số 3 lớp 6 đề 2

Đề bài: nhắc một chuyện vui sinh sống (như nhấn lầm, yếu gan,…)

Dàn ý nội dung bài viết số 3 lớp 6 đề 2

A. Mở bài.

- giới thiệu hoàn cảnh xẩy ra câu chuyện.

B. Thân bài.

- đề cập lại diễn biến của câu chuyện.

+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?

+ tình huống đáng cười trong mẩu truyện là gì?

+ Câu chuyện dứt ra sao?

- Em đúc rút được điều gì từ mẩu truyện đó?

C. Kết bài: Ấn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?

Bài viết số 3 lớp 6 đề 2 - mẫu mã 1

Tuổi thơ là quãng thời gian tươi đẹp nhất của bọn chúng ta. Chỗ ấy cất giữ biết bao kỉ niệm bi lụy vui trong cuộc đời. Tôi đã có lần mải miết với trò ô ăn uống quan, rồi mong đợi ngày hội múa lân tối rằm trung thu cùng tôi cũng chẳng thể nào quên được mẫu lần bị chúng ta trong thôn dọa ma, mang đến đến hiện giờ tôi vẫn còn ám hình ảnh và bị mọi fan trêu là hèn gan.

Các chúng ta trong xã tôi đang bày ra do dự bao nhiêu trò nhằm nghịch ngợm, nhiều khi mẹ tôi và các cô mặt hàng xóm cũng cảm thấy đau đầu do những trò phá phách ấy. Cửa hàng chúng tôi có một quy mong với nhau là cho sinh nhật đứa làm sao thì cả lũ sẽ tặng kèm cho một món rubi sinh nhật. Và năm nay gần mang đến sinh nhật tôi, cũng thế. Hôm trước, tôi thấy thằng Khánh béo nhìn mình cười cợt mãi, nó bảo: “Năm nay bọn tao sẽ mang lại mày một niềm vui lớn Hiếu ạ.” Tôi chỉ cười mà lại chẳng nói gì với bọn chúng nó, bởi vì tôi có lạ lẫm gì với cái kịch bản đi chơi, đi nạp năng lượng rồi tặng quà của những bạn.

Thứ 2 tuần sau là sinh nhật tôi, nên các bạn trong xóm đưa ra quyết định tổ chức sinh nhật tôi vào nhà nhật trước một ngày để có thể vui chơi thỏa thích. Tối thứ 7, dòng Bông đơn vị đối gọi điện cho tôi bảo về tối chủ nhật bọn chúng nó vẫn tổ chức tiệc nhỏ ở nhà Khánh mập cuối khu, 7 giờ buổi tối tôi cố định phải gồm mặt. 7 giờ đồng hồ tôi đứng trước công ty Khánh to ngôi nhà sau cuối của dãy tập thể. Tôi không thấy điện trước hiên sáng và trong đơn vị rèm cửa ngõ buông xuống kín mít. Tôi biết là trò của chúng nó rồi, đề xuất cứ điền tĩnh bước vào nhà như không có gì. Tôi nghĩ bên trong sẽ là một trong những bàn tiệc lộng lẫy, bắt buộc cả đàn thích kín đáo với mình. Mà lại tôi đã không thể bình tĩnh được sau thời điểm nhìn thấy các gì ở bên phía trong cánh cánh cửa Khánh béo. Tôi tá hỏa lao ra khỏi nhà, vừa chạy vừa hét: “Mẹ ơi! cứu vớt con…. Ma… chị em ơi…”.


Khi tôi về nhà, bạn tôi vẫn tồn tại run, tôi còn chưa kịp kể câu chuyện gặp ma cùng với mấy cha mẹ tôi và mấy thằng bạn tôi sẽ ngồi phòng tiếp khách cười ngặt nghẽo, tôi biết mình vừa bị dọa ma. Tôi không thể tinh được lắm, lúc này cái Bông bắt đầu kể mang đến tôi nghe. Sinh nhật tôi là 2 mon 11 trước thời gian ngày Halloween 1 ngày và bọn chúng nó new bày ra cái trò ấy. Những con mắt ma lập lòe cơ mà tôi nhận thấy trong đơn vị Khánh khủng là túng bấn ngô được người mẹ Khánh khoét rỗng rồi thả nến mặt trong. Nghe Bông kể xong, tôi tức bọn chúng nó lắm. Làm sao mà tôi không sợ hãi được chứ, cửa nhà gỗ vừa xuất hiện kêu cót két rồi bốn, năm cặp đôi mắt đỏ lập lòe nhìn mình, ôi cái xúc cảm ấy thiệt là tởm khủng. Nó làm cho tôi cứ ám ảnh mãi, không thể nào quên được lúc sinh nhật đặc biệt đến thế.

Sau lần ấy, tôi sợ túng bấn ngô lắm, tôi cứ nghĩ đế mấy bé mắt ma trong quả bí. Mấy anh bạn tôi tôi liền đổi tên cho tôi thành Hiếu túng bấn ngô, dòng biệt danh kì dị của tôi trong khu. Những lần trêu tôi chúng ta đều rủ tôi nạp năng lượng chè bí ngô để kể lại với tôi do tôi là đứa sợ hãi ma.

Kỉ niệm vui bi thương của tôi thơ tôi cứ đi qua như thế, những người bạn trong khu bọn nhà tôi vẫn vui vẻ đùa giỡn cùng nhau. Sau này, tôi cũng không thể nào quên được mình đã từng có người bạn như vậy, cùng tên túng bấn ngô đang là kí ức cần yếu phai mờ vào tôi.

Bài viết số 3 lớp 6 đề 2 - mẫu 2

Vào đến khoảng tầm sân trước ngôi nhà, sự hớn hở của tất cả nhóm biến chuyển mất. Tuy vậy vì các bạn tin tôi là đứa anh dũng nhất cần đẩy tôi lên trước rồi bám chặt lấy tôi. Đến trước cửa ngõ nhà, tôi vẫn nghe răng mình va sát vào nhau lập cập. Rồi đột nhiên nhiên, tự trong nhà phát ra tiếng lục cục, đèn nhảy sáng. Tôi và lũ bạn đứng như chôn chân xuống đất. Bắt buộc đến mấy giây sau, cả đàn cùng rú lên khôn cùng to rồi cha chân tứ cẳng đua nhau chạy mất.

Nhát gan là một trong những tật mà rất nhiều người mắc phải và tôi cũng ko phải là 1 trong ngoại lệ. Những câu chuyện ma của đàn bạn lúc nào thì cũng làm tôi hại run. Nhưng bởi xấu hổ yêu cầu tôi không lúc nào nói ra. Cho tới một ngày.

Tối hôm đó, trăng sáng hết sức đẹp, gió thổi hiu hiu. Trong khu tập thể, các bà, những cô thong thả đi dạo và trò chuyện. Tôi và các bạn đang túm tụm chơi với nhau thì đột nhiên Lan đưa ra một ý kiến: “Hay là chúng mình thử đi vào ngôi bên hoang nghỉ ngơi cuối ngõ đi!”. Cả nhóm reo ầm lên hưởng trọn ứng. Riêng tôi cảm xúc hơi rờn rợn. Nghe đâu, nơi ở ấy có tương đối nhiều ma, lại còn nằm tại cuối ngõ, ánh đèn hàng không rọi tới. Mà lại tôi còn chưa kịp phản đối thì các bạn đã lôi tôi mang lại cuối ngõ.

Vào đến khoảng tầm sân trước ngôi nhà, sự hớn hở của tất cả nhóm biến mất. Tuy thế vì các bạn tin tôi là đứa anh dũng nhất nên đẩy tôi lên trước rồi bám chắc lấy tôi. Đến trước cửa ngõ nhà, tôi sẽ nghe răng bản thân va sát vào nhau lập cập. Rồi thốt nhiên nhiên, từ bỏ trong bên phát ra giờ lục cục, đèn bật sáng. Tôi cùng lũ chúng ta đứng như chôn chân xuống đất. Bắt buộc đến mấy giây sau, cả bè lũ cùng rú lên hết sức to rồi ba chân tứ cẳng đua nhau chạy mất.

Về cho nhà, tôi vừa thở hổn hển vừa nhắc cho cha mẹ nghe về nhỏ ma. Thật là một phen hú vía! Nghe xong, ba tôi nhảy cười, mẹ tôi cũng chẳng nhịn được cười và giễu vui tôi:

- làm gì có ma sinh hoạt đó! Đấy là chú Thanh. Chú ấy vừa thâu tóm về ngôi công ty ấy và sẵn sàng cho sửa chữa. Chú ấy ngủ lại để trông vật liệu xây dựng đấy mà!

Mặt tôi nóng bừng lên. Hóa ra là vậy! Tôi bèn chạy đi kể cho các bạn. Nghe xong, tôi còn bị cả đàn cười thối mũi vì lúc kia tôi là đứa hét khổng lồ nhất và chạy cũng sớm nhất có thể nữa chứ!

Chuyện xẩy ra đã lâu, giờ đây tôi không còn nhát gan và sợ hãi ma nữa tuy nhiên tôi bắt buộc quên được câu chuyện đó. Tuy vậy, tôi cũng không nhắc lại cùng với đám bằng hữu mới do sợ các bạn lại trêu tôi là “thỏ đế”.


Bài viết số 3 lớp 6 đề 2 - chủng loại 3

Vì hoàn cảnh mái ấm gia đình em phải theo phụ huynh chuyển về thành phố sống. Vậy là mấy năm ngay lập tức em vẫn chưa có dịp trở lại viếng thăm quê. Đến hè vừa rồi vì đạt giải Toán tp nên bố mẹ em thưởng mang lại em một chuyến về quê. Ngồi trên xe em hết sức hồi hộp và tự hỏi sau mấy năm xa giải pháp không biết hiện thời quê của em có gì biến hóa không, những người dân bạn của em như thế nào có ai nên bỏ học không. Do quê em ngày xưa nghèo lắm, rất nhiều người chỉ học tập hết cấp một đã bắt buộc bỏ học tập đi chăn trâu.

Chiếc xe chuyển em lỏng lẻo rẽ phải, đường vẫn êm ru, em cứ ngỡ vẫn là con mặt đường của phố huyện nhưng tự nhiên em bắt gặp cây đa cổ thụ ở đầu đường. Ôi con đường của quê mình trên đây mà. Em vui mừng reo lên:

- bố ơi, con đường về quê không hề ổ gà như lúc trước nữa nhỉ.

Bố đồng ý mỉm cười:

- tuyến đường này làm cho từ năm kia con ạ.

Bất giác tôi nhớ lại cách đó mấy năm, ngày đó mỗi lúc trời mưa, người dân thôn tôi hết sức ngại ra phố huyện vì tuyến đường sẽ vô cùng lầy lội, khó khăn đi, bao gồm đoạn buộc phải dắt xe. Đi ra được đến phố thì tín đồ đã lấm lem đầy bùn đất. Nỗ lực mà hiện thời con đường ấy sẽ được thay thế sửa chữa bằng một tuyến phố nhựa black bóng láng. Tôi thấy fan và xe pháo qua lại có vẻ như đông hơn trước đây rất nhiều. Từng đoàn xe đạp điện xe sản phẩm nối đuôi nhau, nhìn ai cũng tươi vui hớn hở.

Xem thêm: Soạn Văn 10 Tất Cả Các Bài, Ngữ Văn 10 Tập 2, Bài Soạn Ngữ Văn 10 Tập 2

Càng về ngay sát làng tôi càng quá bất ngờ vì sự thay đổi đến bất ngờ. Những ngôi nhà lá năm xưa giờ được thay thế sửa chữa bằng hầu như ngôi nhà ngói tự tín đủ màu sắc, phía trên đó còn có những nơi ở hai, bố tầng như ngơi nghỉ thành phố. Trong bên cũng rất đầy đủ sa lông, tủ tường cùng trên tường cũng đều có những chùm đèn đủ màu sắc. Và đằng trước là rất nhiều sân xi măng sạch bóng phơi đầy lúa. Tôi nhớ trước đó người ta hay phơi lúa bởi sân đất đến nên dù có quét sạch cho mấy thóc vẫn đầy sạn với lúa phơi sinh sống sân đất rất khó khăn khô.

Chiếc xe bon bon chuyển tôi về đến tận sảnh nhà bác bỏ trai tôi. Căn nhà lá năm xưa cũng khá được thay thế bởi ngôi công ty hai tầng trang bị sộ.

Nhớ lại từ thời điểm cách đây chỉ vài ba năm, xóm tôi vẫn thuần nông nghiệp. Rất nhiều thứ người ta chỉ biết trông vào ruộng lúa, luống rau. Quan sát khắp chỗ chỉ thấy các cánh đồng lúa xanh mát thẳng tay cò bay, mở mắt họ vẫn ra đồng, cặm cụi làm cho đến khi mặt trời lặn, sương sẽ vương áo họ mới trở về. Về mang lại nhà ai nấy lùa vội đĩa cơm là lên chóng ngủ, chẳng biết đến xem phim, nghe ca nhạc là gì. Con nít như công ty chúng tôi cũng đề xuất làm, cứ tới trường về nạp năng lượng cơm dứt lại theo bọn trâu, bầy bò lên rừng. Buổi tối về chỉ còn xếp sách vở và giấy tờ vào cặp là đi ngủ nên chẳng mấy đứa học giỏi. Cuộc sống thường ngày lúc đó không nguy hiểm nhưng nghèo quá.

Nhưng bây giờ, tôi thấy phần nhiều chuyện đã thay đổi, nhà nào cũng có thể có tivi đầu đĩa. Ngay từ trên đầu xóm bạn ta đang nghe rộn ràng tấp nập tiếng hát từ những chiếc đài cat xét, từ cái đầu đĩa phân phát ra. Thôn trang trở nên rộn rã. Cùng tôi nghe bác bỏ tôi đề cập lại cứ mang đến mùa soccer thì làng xóm càng rộn rã hơn. Trai tráng trong xã tụ tập nhau ngồi xem bóng đá. Chúng ta xem siêu vô tứ vì không tồn tại cá độ như sinh sống thành phố.

Phương tiện chuyển động cũng hiện đại hơn trước khôn xiết nhiều, trước đó khắp mặt đường làng chỉ thấy toàn xe đạp, vậy mà lại nay phần nhiều nhà nào cũng đều có xe máy để đi lại, có người còn đi xe máy khi ra ngoài đồng làm, họ dựng xe sinh sống trên bờ.

Tôi siêu vui lúc thấy chúng ta của mình mọi học lên lớp 6, các bạn ấy cũng rất chăm bẵm vào chuyện học tập với mơ ước trong tương lai đỗ đh và được lên thành phố học. Tôi âm thầm nghĩ: nếu như sau này chúng tôi lại được học đh cùng nhau thì vui biết mấy.

Quê hương thơm tôi rất nhiều thứ đã đổi thay, trong nhẵn chiều thướt tha từng bọn trâu no tròn chậm rì rì về chuồng, đằng xa từng đoàn fan gánh lúa về, bước chân thoăn thoắt, tiếng cười nói râm ran.

Phong cảnh ngày càng tươi sáng hơn lúc xen lẫn phần đa cánh đồng xanh bao la, đầy đủ vườn cây đầy hoa trái là hầu hết ngôi công ty xây đủ màu sắc. Xa xa, từng đàn cò trắng bay trong tia nắng vàng rực rỡ.

Nhìn quê nhà đi lên cấp tốc chóng, tôi cũng thấy rạo rực vô cùng. Tôi chỉ mong học hành thật giỏi để nhanh chóng trở về có tác dụng giàu đẹp nhất hơn mang đến quê hương.

.............

Bài viết số 3 lớp 6 đề 3

Đề bài: kể về người chúng ta mới quen

Dàn ý nội dung bài viết số 3 lớp 6 đề 3

1. Mở bài

- Trong cuộc sống thường ngày có rất nhiều sự tình cờ đã tạo nên tình bạn.

- Tình bạn giữa em cùng Dũng cũng ban đầu từ một sự tình cờ như thế.

- vào một lần thuộc đi xem các đội bóng trong trường tranh tài với nhau, vô tình hai bọn chúng em đứng ngay sát nhau. Núm là hầu như câu kính chào hỏi, những bình luận về các pha bóng đã hỗ trợ em với Dũng quen biết nhau.


2. Thân bài

a). Ra mắt về người các bạn mới quen

- Khi sẽ quen nhau, em biết Dũng đang học cùng khối 6 với em tuy nhiên khác lớp.

- đơn vị Dũng biện pháp nhà em hơn nhì ki lô mét. Ba người mẹ Dũng phần nhiều là công nhân. Cuộc sống của gia đình Dũng còn chạm chán nhiều cực nhọc khăn. Lương người công nhân của ba mẹ Dũng ko cao, thêm vào đó phải đóng góp tiền cho hai mẹ của Dũng nữa nên việc sinh hoạt của mái ấm gia đình bạn ấy khá chật vật.

- Em thấy Dũng chỉ có hai bộ quần áo đồng phục để đi học. Về tới nhà, em thấy các bạn giặt ngay để ngày hôm sau còn có quần áo cho tới trường.

b). Phần đa đức tính tốt của công ty Dũng

Mặc cho dù hoàn cảnh gia đình quá khó khăn nhưng bù lại, bạn Dũng có rất nhiều đức tính tốt.

- Sự chuyên cần siêng năng trong học tập thì Dũng hơn hẳn em. Đến bên Dũng chơi, nhìn thời hạn biểu của Dũng, em thấy kín đáo hết chẳng có nơi nào trống. Điều đó hội chứng tỏ, Dũng tranh thủ tiếp thu kiến thức ở mọi nơi, rất nhiều lúc.

- Góc học tập của bạn ấy không lớn, không đẹp nhất nhưng giấy tờ được sắp xếp rất gọn gàng gàng, bút mực, thước kẻ được đặt nhỏ gọn trong một cái hộp nhựa vẫn cũ.

- Đến thăm đơn vị Dũng, nghe bà bầu bạn ấy kể, em thật nể phục bạn. Ngoại trừ giờ học ở trường, về nhà Dũng chỉ kịp cất sách vở là giúp bà mẹ quét dọn đơn vị cửa. Hôm nào chị em bạn đi làm việc ca, bạn thay người mẹ nấu cơm, dọn dẹp. . .

- Điều làm em vô cùng bái phục bạn Dũng là bạn đã kèm dạy dỗ miễn mức giá cho nhì em học sinh tiểu học bao gồm hoàn cảnh mái ấm gia đình khó khăn.

- các bạn còn sướng giảng những bài học khó cho các bạn có học lực còn yếu vào lớp. Dựa vào vậy mà các bạn tiến cỗ rất nhanh.

- trong số buổi tuyên dương các học sinh có kết quả xuất sắc, bao giờ, em cũng nghe tên chúng ta Dũng trong tốp ba của những học sinh xuất sắc đẹp nhất.

- Em còn biết được, các bạn Dũng gia nhập rất khá đầy đủ và lành mạnh và tích cực các hoạt động của lớp như phong trào “uống nước ghi nhớ nguồn”, “ủng hộ đồng bào vùng bị thiên tai. . . ”

3. Kết bài

- Tuy bắt đầu quen cơ mà quả thực Dũng là tấm gương sáng đến em học tập tập.

- Nghe em kể về Dũng, ba bà mẹ em vui lắm vì em gồm một người chúng ta tốt.

- Em tin rằng, tình các bạn giữa em và dùng sẽ vĩnh cửu bền chặt.

Bài viết số 3 lớp 6 đề 3 - mẫu mã 1

Từ lúc mới bước vào lớp 6, so với em, cái gì cũng lạ lẫm. Từ anh em đến thầy cô. Ngôi trường này cũng lạ. Nhưng rồi em cũng có tác dụng quen được với một nữ giới – các bạn Kiều Trang.

Kiều Trang trong năm này 12 tuổi, bởi tuổi tôi. Tuy bởi tuổi tôi nhưng trông Trang chững chạc và to hơn tôi cực kỳ nhiều. Dáng người Trang rẻ tròn. Khuôn mặt chúng ta bầu bĩnh rất rất đáng yêu. Các bạn Trang vô cùng hiền, bạn luôn sống chan hòa, túa mở với chúng ta bè. Các bạn là giữa những học sinh tốt của lớp. Bạn luôn đứng đầu lớp, bên cạnh đó bạn còn luôn luôn đi đầu vào các hoạt động vui chơi của lớp cũng giống như ở trường. Mặc dù học giỏi nhưng Trang không còn kiêu căng mà lại rất khiêm tốn, đa số hôm gặp gỡ phải việc khó bạn liền dành thời gian ra chơi để giảng lại cho chúng ta học yếu. Hiền hậu dịu với vui tính là nhì đức tính nhưng mà em đam mê nhất ngơi nghỉ Trang. Các bạn rất cấp tốc nhẹn, điều tỉ mỷ và cẩn thận trong mọi việc cô nhà nhiệm giao cho. Nhờ có chúng ta mà lớp tôi bao giờ cũng đi đầu trong các hoạt động của liên đội đề ra.

Trang thường sang đơn vị rủ cùng em học bài cũ và soạn bài mang lại ngày mai. Những gì em không hiểu thì Trang giảng một biện pháp tận tình. Các bạn còn nghĩ ra nhiều cách để em mau chóng hiểu bài.

Ở đơn vị Trang còn hoàn hảo nhất hơn. Trang rất chăm chỉ năng, cần cù làm việc nhà. Bạn ấy còn chăm sóc người ông mắc bệnh mỗi khi phụ huynh đi làm. Chúng ta còn vui lòng hòa nhã với tất cả người xung quanh. Đặc biệt Trang rất yêu yêu đương trẻ nhỏ tuổi trong xóm. Các bạn thường tốt bày trò để những em vui chơi. Bố mẹ tôi hay bảo tôi rước tấm gương của công ty mà học tập.

Sau một thời hạn được cùng học, cùng chơi nhởi với bạn em sẽ học được sống bạn không hề ít tính tốt. Em mến Trang lắm. Em ý muốn chúng em sẽ ko bao giờ phân chia rẽ nhau và sẽ mãi là bạn tốt của nhau.

Bài viết số 3 lớp 6 đề 3 - mẫu mã 2

Ở đời mỗi nhỏ người đều sở hữu những người bạn để share với nhau những nụ cười và nỗi buồn, có bạn mình cảm thấy hạnh phúc và yêu đời hơn. Tôi có tương đối nhiều những fan bạn xuất sắc và vui tính nhưng trong những những người bạn giỏi đó tôi đã kiếm được người chúng ta tri kỉ của bản thân đó là các bạn Nhật Linh.

Nhật Linh trạc tuổi tôi, cao to hơn tôi chút. Cô ý là một con bạn xinh đẹp. Nhật Linh có làn da trắng nõn, mái tóc black dài và mượt, hai con mắt to và tròn. Dáng vẻ cô ý cao như dáng của các người mẫu chân dài vậy, đôi bàn chân thì thon bé dại đi lúc nào thì cũng thướt tha thanh thoát. Tôi thường tốt trêu các bạn ý một chân dài trong sau này cô ấy thường đắp lại tôi với ánh nhìn trìu mến cùng miệng cười khôn xiết xinh.

Nhật Linh bắt đầu chuyển trường mang lại đây với cơ duyên làm sao bạn ý sẽ vào học lớp tôi. Vì công việc của tía bạn ý nên bạn phải chuyển xuất phát từ 1 trường rất khét tiếng qua học tập trường tôi một trường vô cùng bình thường. Thành tích học của bạn ý lúc nào thì cũng xếp đầu trường luôn.

Bạn ý new vào lớp tôi mà lại tôi đã đùa được với các bạn ý vì bạn ý vô cùng hiền lành dễ thương và đáng yêu và rất giản đơn gần nữa. Nhật Linh học tập rất xuất sắc nhưng chẳng bao giờ bạn ý tỏ ra kiêu căng cả, các bạn rất khiêm tốn. Cô giáo chủ nhiệm xếp các bạn ý ngồi cùng bàn với tôi vì chưng tôi chỉ nên một học viên trung bình vào lớp.

Từ ngày chơi thân với chúng ta ý kết quả học tập của tôi hiện đại hơn khôn xiết nhiều. Từng ngày sau giờ học ở lớp Nhật Linh thường mang lại nhà tôi giúp tôi, phụ đạo thêm cho tôi những môn như toán, lý, hóa cơ mà tôi đã học kém. Nhị đứa cứ học mãi, học tập mãi cho tới lúc về tối lúc nào không biết. Bao gồm hôm chúng ta xin bà bầu ngủ lại với tôi. Đêm cho đến khi mà nhị đứa vẫn học ngừng tất cả những bài shop chúng tôi lại đề cập chuyện cho nhau nghe, ôn lại hầu hết kỉ niệm vẫn qua nhưng vẫn còn đấy nhớ mãi.

Xem thêm: Độc Tiểu Thanh Kí Soạn Bài, Soạn Bài Đọc Tiểu Thanh Kí (Trang 131)

Những cơ hội tôi căng thẳng hay bi tráng phiền vị chuyện mái ấm gia đình bạn ý đầy đủ đến kề bên tôi an ủi khuyên bảo tôi. Có chúng ta tôi lại quên ngay rất nhiều chuyện đã xảy ra và vui tươi như trước đó chưa từng có chuyện gì cả. Tôi còn nhớ rất rõ ràng cái ngày tôi bị sốt dài không sao giảm được cơn sốt, nghỉ học tập mấy ngày rồi. Nhật Linh rất lo ngại cho tôi sau tiếng học bạn đều mang đến thăm tôi, giảng cho tôi nghe lại những bài mà thầy giáo đã dạy. Và cơn sốt lại đến chúng ta ngồi cạnh tôi xuyên suốt đêm không ngủ bà mẹ tôi bắt bạn đi ngủ mà các bạn vẫn không chịu đựng đi vị lo mang đến tôi. Bắt gặp bạn lo ngại cho tôi như bà mẹ tôi vậy, tôi rơm rớm nước mắt, chỉ mong sao mình cấp tốc khỏi để chơi với các bạn để chúng ta không phải lo lắng nữa. Chỉ có những người dân thật sự ân cần bạn, thì bọn họ mới băn khoăn lo lắng như vậy cho mình mà thôi.