Truyện Thần Thoại Thần Trụ Trời

     

Thần Trụ Trời” là một truyện thần thoại thuộc nhóm thần thoại suy nguyên nghĩa là giải thích các hiện tượng tự nhiên. Thần thoại Thần Trụ Trời được quần chúng sáng tạo, lưu giữ truyền vào dân gian vn từ hơi sớm, với lưu truyền từ đời này sang trọng đời khác nhằm cắt nghĩa, giải thích sự hình thành trời đất, biển, hồ, sông, núi,...mà loài người không biết.

Bạn đang xem: Truyện thần thoại thần trụ trời

1. Giới thiệu truyền thuyết thần thoại Thần Trụ Trời

Trong hệ thống truyện thần thoại của Việt phái nam về sự sáng lập vũ trụ, truyện “Thần Trụ Trời” được coi như truyện mở đầu, tiếp theo đó là các truyện về các thần khác như thần Mưa, thần Biển, thần Gió, thần Mặt Trời, Mặt Trăng và tiếp đến nữa là các truyện về thần sáng tạo ra muôn vật và loài người như Cuộc tu bổ các giống vật, Mười nhì bà mụ. Thần ở trên đây là thần của thần thoại không phải là thần trong thần tích tuyệt thần nghĩa theo mê tính dị đoan, mà là nhân vật chính vào các câu truyện, được quần chúng. # hình dung như lực lượng có thật, có hình dạng, có sức mạnh phi thường, nhiều phép lạ, làm buộc phải những kỳ tích lớn lao, tác động tới nhỏ người.


*

Thần Trụ Trời - Vị thần phát xuất trong truyền thuyết thần thoại Việt Nam

2. Nội dung truyền thuyết thần thoại Thần Trụ Trời

Thuở ấy, chưa có sự xuất hiện của loài người và muôn vật. Trời và đất chỉ là một vùng hỗn độn, tối tăm không được phân chia rõ ràng. Bỗng có một vị thần khổng lồ xuất hiện, cao lớn vô cùng, chân dài ko có gì tả xiết. Mỗi bước đi của thần là băng từ vùng này qua vùng khác, vượt từ núi nọ sang núi kia.

Một hôm, thần vươn vai đứng thẳng dậy, ngẩng đầu đội trời lên. Thần đào đất, khiêng đá, đắp thành một cái cột vừa to, vừa cao để chống trời. Cột đắp lên cao chừng nào thì trời như một tấm màn bao la được nâng dần lên cao chừng ấy. Thần hì hục một mình đào, rồi đắp, cột đá cứ thế mà cao dần, cao dần và đẩy vòm trời lên, lên mãi đến tận mây xanh. Từ đó, trời và đất mới được phân đôi. Đất thì bằng phẳng như một cái mâm vuông, trời tròn như cái bát úp, chỗ trời và đất giáp nhau ấy gọi là chân trời.

Khi trời đã cao và thô cứng, thần liền phá rã cái cột đi, lấy đất đá từ cột ném tung ra khắp mọi nơi. Mỗi hòn đá văng đi biến thành một hòn núi tốt một hòn đảo. Đất tung tóe ra mọi khu vực thì thành gò, đống, thành những dải đồi rất cao. Vì thế mà mặt đất ngày nay không còn bằng phẳng mà có chỗ lồi, chỗ lõm. Chỗ mà thần đào sâu để lấy đất đá đắp cột, ngày nay là biển cả mênh mông.


*

Có các câu chuyện sáng chế khác từ mẫu Thần Trụ Trời

Từ đó thì cột trụ trời không còn nữa. Người ta kể rằng vết tích cột đó ở núi Thạch Môn, vùng Hải Dương. Núi ấy còn được gọi là Kình Thiên Trụ tức Cột chống Trời. Sau thời điểm thần Trụ Trời chia trời đất rõ ràng thì có những thần khác xuất hiện để tiếp nối công việc xây dựng nên cõi thế gian này. Các vị thần như thần Sao, thần Sông, thần Biển, thần Núi,…và rất nhiều vị thần khổng lồ khác.

Xem thêm: Tổng Hợp 11 Cách Nấu Cháo Thịt Bò Cho Bé Ăn Ngon Bổ Dưỡng Dễ Làm Tại Nhà


Vì vậy, dân gian đã ghi công của các vị thần này vào câu hát được giữ truyền từ bỏ đời này quý phái đời khác cùng còn truyền đến ngày hôm nay:

Nhất ông đếm cátNhì ông tát bể (biển)Ba ông nói saoBốn nguyễn anh đào sôngNăm ông trồng câySáu ông xây rú (núi)Bảy ông trụ trời


3. Lời bình về truyện Thần Trụ Trời

Thần Trụ Trời” là một tác phẩm dân gian truyền miệng của người Việt cổ được sản sinh từ thời tối cổ và còn tồn tại đến ngày nay, được nhà khảo cứu văn hóa dân gian Nguyễn Đổng đưa ra sưu tầm, kể lại bằng bản văn trong “Lược khảo về thần thoại Việt Nam”. Qua truyện thần thoại này, người Việt cổ muốn giải thích nguồn gốc các hiện tượng vạn vật thiên nhiên như vì sao có trời, có đất và vì sao trời với đất lại được phân đôi, vì sao mặt đất lại không bằng phẳng có chỗ lõm có chỗ lồi, vì sao có sông, núi, biển, đảo.

Cho thấy người Việt cổ cũng như nhiều dân tộc khác bên trên thế giới này đã cố gắng tìm để hiểu rõ những gì có bao bọc họ. Vì cũng chưa tìm hiểu được cơ mà họ lại không chịu bó tay, họ bèn sáng tạo ra một vị thần khổng lồ để giải thích tự nhiên vũ trụ một cách hết sức thơ ngây và đáng yêu. Độc giả ngày nay cảm nhận được vào đó cái hồn nhiên và ước mơ của những người Việt cổ muốn vươn lên để giải thích thế giới tự nhiên quanh mình.Mọi đưa ra tiết kể và tả Thần Trụ Trời đều gợi những vòng hào quang, điểm tô tính chất kỳ lạ, phi thường của nhân vật, thần thoại. Truyện đã nhân cách hóa vũ trụ thành một vị thần.

Hành động đầu tiên khi Thần Trụ Trời xuất hiện là “vươn vai đứng dậy, ngẩng cao đầu đội trời lên, giang chân đạp đất xuống,…” cũng là hành động và việc làm có tính phổ biến của nhiều vị thần tạo thiên lập địa khác trên thế giới. Như ông Bàn Cổ trong thần thoại Trung Quốc cũng đã làm giống hệt như vậy. Mặc dù vẫn có điểm khác biệt chính là sau thời điểm đã xuất hiện trong cõi hỗn độn giống như quả trứng của vũ trụ, ông đạp mang đến quả trứng tách đôi, nửa bên trên là trời, nửa dưới là đất và ông tiếp tục đẩy trời lên cao, đạp đất xuống thấp bằng sự biến hóa, lớn lên không ngừng của bản thân ông chứ ko phải như Thần Trụ Trời đã xây cột chống trời.

Như vậy mang lại thấy việc khai thiên lập địa của ông Thần Trụ Trời ở Việt Nam và ông Bàn Cổ ở Trung Quốc vừa có điểm giống nhau vừa có điểm khác nhau. Và đó cũng chính là nét thông thường và nét riêng có ở vào thần thoại của các dân tộc. Từ cái ban đầu vốn ít ỏi, người Việt cổ cũng như các dân tộc khác trên thế giới không ngừng bổ sung, sáng tạo làm đến nền văn học, nghệ thuật ngày một đa dạng hơn. Chúng ta cũng có thể đánh giá về kho tàng thần thoại Việt phái nam đối với nền nghệ thuật Việt nam giới như thế nào. Cũng nhờ thẩm mỹ phóng đại mà các nhân vật thần thoại có được mức độ sống thọ bền, quá qua mọi thời gian để còn lại với họ ngày nay. Thần thoại đã tạo bắt buộc cho nhỏ người Việt phái mạnh nếp cảm, nếp nghĩ, nếp tứ duy đầy hình tượng phóng đại và khoáng đạt.

Xem thêm: Ứng Dụng Word Trên Điện Thoại, Top 5 Ứng Dụng Đọc File Word Trên Điện Thoại

Truyện thần thoại “Thần Trụ Trời” vừa mang đến các bạn đọc biết được sự hình thành của trời đất, sông, núi, đá,…vừa mang đến thấy sự sáng tạo của người Việt cổ. Mặc dù truyện có nhiều yếu tố hoang đường, phóng đại mà lại cũng có cái lõi của sự thật là nhỏ người thời cổ đã khai khẩn, xây dựng, tạo lập đất nước.