PHÂN TÍCH ĐÀN GHITA CỦA LORCA

     

I. MỞ BÀI

1. Tác giả

Thơ Thanh Thảo là tiếng nói của tín đồ trí thức nhiều suy tư, trăn trở về những vấn đề của xóm hội cùng thời đại. Ông luôn luôn nỗ lực cải tiến thơ Việt với xu hướng đào sâu vào cái tôi nội cảm, search kiếm phần đông cách diễn tả mới qua vẻ ngoài câu thơ trường đoản cú do, liên tưởng phóng khoáng với hệ thống thi ảnh và ngữ điệu mới mẻ.

Bạn đang xem: Phân tích đàn ghita của lorca

2. Tác phẩm

– bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” in vào tập “Khối vuông ru-bích”.

– bài xích thơ thể hiện nỗi đau xót thâm thúy trước cái chết bi thảm của Lor-ca, bên cạnh đó bày tỏ niềm tin mãnh liệt của người sáng tác vào sự văng mạng của tên tuổi, sự nghiệp Lor-ca.

3. Vấn đề cần nghị luận

Hình tượng Lor-ca

 II. THÂN BÀI

1. Bao quát chung

1.1 Lor-ca

– Lor-ca là công ty thơ vượt trội của Tây Ban Nha ở nắm kỉ XX. Thơ ông kết tinh gần như nét đẹp mắt của văn hóa Tây Ban Nha và vai trung phong hồn dân tộc mình. Lor-ca được ca ngợi là nhà biện pháp tân độc đáo, táo khuyết bạo, là bậc thầy sáng tạo trong nghệ thuật thơ ca. Ông còn là chiến sĩ dũng cảm trong trận chiến đấu chống phát xít của dân chúng Tây Ban Nha. Lúng túng trước tác động xã hội to béo của Lor-ca, đàn phát xít đã bắt giam và âm thầm thủ tiêu ông.


*

– Cả thơ ca, cuộc đời và chết choc của Lor-ca đã gây đến Thanh Thảo đều xúc cảm với ấn tượng khỏe khoắn mẽ. Chủ yếu những hình ảnh và nhạc điệu trong vô số nhiều bài thơ của Lor-ca vẫn dẫn dắt Thanh Thảo khi viết “Đàn ghita của Lorca”

1.2 bài bác thơ

– Viết bài xích thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca”, Thanh Thảo vẫn thể hiện:

lòng ngưỡng mộ trước tài năng, nhân cách của Lor-ca và đồng cảm sâu sắc đối với thơ Lor-canỗi đau vô hạn trước số phận buồn của Lor-caniềm tin mãnh liệt về việc bất tử của giờ đồng hồ đàn, nghệ thuật và thẩm mỹ Lor-ca nhằm lại

– Lời đề từ:

“Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây bầy ghita”

Tình yêu say đắm của Lor-ca đối với nghệ thuật, với tổ quốc – xứ sở Tây Ban cầmLời nhắn gởi thế hệ sau: cần biết vượt qua nghệ thuật của ông để đi tới

2. Toàn cảnh của bài xích thơ

2.1 Âm thanh

– các câu thơ không viết hoa đầu dòng, vệt câu được sử dụng rất ít trong bài thơ. Những hình thức nghệ thuật đó đã tạo ra một dòng chảy liên tục của cảm xúc trong toàn thi phẩm

– bài thơ được mở màn bằng mọi thanh âm trong trẻo của tiếng bầy -> khúc đàn dạo đầu của một bài ca bi tráng

“những tiếng đàn bọt nước

-> nghệ thuật so sánh, chuyển âm nhạc thành hình ảnh: tiếng lũ đẹp nhưng mong mỏi manh, dễ vỡ -> dự báo về số trời ngắn ngủi của một tín đồ nghệ sĩ tài hoa.


*

2.2 Hình hình ảnh đất nước Tây Ban Nha

– Nền văn hóa độc đáo

+ quê nhà của môn thể dục thể thao đấu bò tót dũng mãnh

“Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt”

-> gợi lên hình hình ảnh đấu trường bò tót với phần nhiều kiếm sĩ áo choàng đỏ rực cùng chú trườn ngạo nghễ đang quần nhau giữa ngàn vạn giờ reo hò khích lệ -> mở ra không gian văn hoá Tây Ban Nha sôi động

+ chỗ sinh ra cây đàn ghi-ta với những giai điệu rộn ràng:

“li-la li-la li-la”

-> t láy tượng thanh: tiếng ghi ta có tác dụng mê say lòng người, đều vũ khúc Flamenco cháy bỏng

+ nối sát với chủng loại hoa lilac (tử đinh hương) ngát hương trong ấn tượng của Thanh Thảo

*

=> Không gian văn hóa đậm bạn dạng sắc Tây Ban Nha được tác giả khắc họa tuyệt vời theo lối chấm phá, tượng trưng. Hương hoa và music đã quyện hòa lẫn nhau, nuôi dưỡng, nâng đỡ chổ chính giữa hồn tín đồ người nghệ sĩ

– toàn cảnh chính trị:

+ “Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

-> màu áo đỏ cùng hưởng với màu nắng rực cháy trên không khí đầy cát bỏng -> gợi can hệ đến tính chất dữ dội của non sông Tây Ban Nha – nơi diễn ra những xung bỗng nhiên gay gắt giữa khát vọng dân nhà và nền chủ yếu trị độc tài, giữa khát vọng cải tiến nghệ thuật với nền thẩm mỹ và nghệ thuật già nua.

+ “Tây Ban Nha bỗng dưng kinh hoàng” -> gợi liên tưởng:

không khí khủng ba căng thẳng kinh hoàng của chế độ độc tài phạt xít Tây Ban Nha -> sự ngột ngạt, căng thẳng che phủ toàn buôn bản hộisự bị tiêu diệt chóc đau đớn, nhất là khi đặt sát bên những hình ảnh “áo choàng bê bết đỏ” với “tiếng ghita ròng rã ròng tiết chảy” -> bối cảnh chính trị, đẫm máu sống Tây Ban Nha

=> Đất nước Tây Ban Nha tàn khốc như một đấu trường của cuộc chiến đấu giữa một bên là ước mong dân nhà của quần chúng nói chung, của Lor-ca thích hợp với nền chính trị độc tài.

3. Hình tượng Lor-ca

– Giữa thai không khí bao gồm trị ngột ngạt bỗng vang lên âm thanh du dương, bổng trầm của giờ đồng hồ đàn, tỏa khắp hương hoa. Đấu trường khốc liệt nhường chỗ cho việc thăng hoa của nghệ thuật. Trên nền văn hóa độc đáo của Tây Ban Nha, Lor-ca hiện lên ngời sáng trong thơ.

– Âm thanh giờ đồng hồ đàn ghita, hình hình ảnh chiếc áo choàng đỏ cùng chàng hiệp sĩ lang thang, đơn côi dưới “vầng trăng chếnh choáng” gợi xúc tiến đến giấc mơ hiệp sĩcủa Đôn Kihôtê và gợi ra một tuyệt hảo lãng mạn, say đắm, một hình tượng đậm màu lí tưởng và hóa học nghệ sĩ.

Xem thêm: Top 42 An Khang Thịnh Vượng Chữ Hán, An Khang Thịnh Vượng Là Gì

3.1 bạn nghệ sĩ đơn độc

Lối thơ tượng trưng, hết sức thực khiến cho ngòi cây bút nhà thơ đầy ngẫu hứng trong lựa chọn hình ảnh:

“li – la li – la li – la

đi long dong về miền 1-1 độc

với vầng trăng chếnh choáng

trên yên con ngữa mỏi mòn…”

“lang thang” -> không bị bó buộc trong bất kì một không gian nào -> gợi phong thái tự do thoải mái của fan nghệ sĩ

“miền đơn độc”: không gian trống trải quạnh vắng vắng -> gợi bốn thế của một hiệp sĩ với lí tưởng cao cả đẹp đẽ

“vầng trăng chếnh choáng”:

“vầng trăng”: hiện nay thân của mẫu đẹp“chếnh choáng”-> từ láy tượng hình: xúc cảm của người đang say – say với cái đẹp và say với lí tưởng của mình; say trong trí tuệ sáng tạo nghệ thuật, say trong tranh đấu

“yên chiến mã mỏi mòn -> từ láy: những bước chân ngựa nặng nề stress cùng với tầm dáng mệt mỏi của con người trên yên ngựa chiến – căng thẳng mệt mỏi vì đã nên đi một chặng đường xa mà dòng đích vẫn xa vời, căng thẳng mệt mỏi và một mình đơn độc

=> khối hệ thống hình hình ảnh quen ở trong trong thơ Lor-ca được Thanh Thảo tái cấu trúc. Đoạn thơ gợi lên chất lãng tử của Lorca tuy vậy đồng thời cũng gợi lên được hình ảnh một Lorca cô đối chọi trên hành trình đi tìm cái Đẹp và tự do trong quả đât độc tài, bạo tàn.

Tiểu kết

Bằng cách tổ chức triển khai lại hồ hết hình hình ảnh thơ không còn xa lạ trong chế tác của Lor-ca, Thanh Thảo đang xây dựng trông rất nổi bật hình tượng Lor-ca trong không gian văn hóa ngấm đẫm chất Tây Ban Nha. Đoạn thơ tổng quan số phận, cuộc đời của người nghệ sĩ Lor-ca trong hành trình thoát ra khỏi nền thẩm mỹ già nua; người chiến sĩ trong trận đánh chống lại nền bao gồm trị độc tài Tây Ban Nha

*
3.2. Mẫu chết bi lụy của Lor-ca

– người nghệ sĩ đã sáng tạo

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao”

+ danh từ bỏ “Tây Ban Nha” có tác dụng gợi cảm sệt biệt:

gợi hình mẫu Lor-ca vào môi trường, ko khí đặc trưng của tổ quốc Tây Ban Nhatạo can hệ đến một sự hoà nhập thân Lor-ca cùng với quê hương, tổ quốc mình

+ “nghêu ngao” -> tự láy tượng thanh: liên hệ người nghệ sĩ đang tự do thoải mái sáng tạo

=> Lor-ca với vai trung phong hồn thanh thản với cốt cách tự do hiện lên như một fan du ca hát lên bài ca lãng tử

– mẫu chết bất chợt ngột, bi thảm của người nghệ sĩ

Sợ hãi trước sự lôi kéo và ảnh hưởng to to của Lorca, chế độ độc tài phát xít Tây Ban Nha đã âm thầm thủ tiêu nhà thơ – chiến sĩ. Thanh Thảo vẫn sử dụng khối hệ thống hình hình ảnh đối lập nhằm dựng lại một không khí kinh hoàng, những ấn tượng mạnh mẽ trong thời tương khắc Lor-ca bị hãm hại

+ Tâm trạng khi bất ngờ đối diện với loại chết:

“Tây Ban Nha

bỗng gớm hoàng”

“Tây Ban Nha”: đơn vị thơ như nhập thân vào hình tượng, bên cạnh đó cũng tự phân thân để trải nghiệm cho tận cùng hai trung khu trạng – tâm trạng của Lor-catâm trạng của dân tộc Tây Ban Nha“bỗng ghê hoàng”:

-> trọng tâm trạng Thanh Thảo:ba từ bỏ ngắn ngủi -> tiếng kêu thảng thốt, đau đớn

-> trọng tâm trạng của dân tộc Tây Ban Nha: bất ngờ, bối rối tột độ -> sự choáng váng, buồn bã đến tuyệt đỉnh và sự khiếp sợ, sững sờ trước cái chết của Lor-ca Lorca – hiện tại thân của ước mong tự do; trước cách ứng xử tàn bạo, vô nhân đạo của cơ chế độc tài phân phát xít

-> trung tâm trạng Lor-ca: dù đã dự cảm về cái chết của bản thân nhưng Lor-ca vẫn ngỡ ngàng khi tử vong đến quá nhanh, hốt nhiên ngột.

+ cái chết bi thảm

“áo choàng bệ rạc đỏ

Lorca bị điệu về bến bãi bắn

chàng đi như­ ngư­ời mộng du”

“áo choàng đỏ gắt” (khổ 1): gợi lên cốt bí quyết tự do, phóng khoáng cùng tính cách bạo phổi mẽ, đầy đậm chất cá tính của Lor-ca > hệ thống hình hình ảnh đối lập: gợi tấn thảm kịch của con ngườibị điệu về kho bãi bắn”: người tìm sĩ muốn một chiếc chết vinh quang thân đấu trường cùng rất đôi tìm sắc mà lại lại bị quân thù hành hình một bí quyết lén lút bất minh“chàng đi như bạn mộng du”: vào mạch tải của hình tượng, đó là một cách chuyển bất ngờ đột ngột từ sự sống bên ngoài vào sự sống bên trong, từ chuyên chở của song chân đến việc vận cồn của trọng điểm hồn, từ hành trình dài tới sự xong xuôi vật chất đến sự bắt đầu bất tử của tinh thần. Trung tâm hồn và niềm tin của Lorca đang gửi toàn bộ vào cuộc tranh tài và vì thế bước đi mộng du đã hóa thành những cách chân anh hùng -> dáng vẻ kiêu hùng, ko hề sợ hãi trước cái chết của người chiến sỹ dũng cảm

Vẻ đẹp trung ương hồn của Lor-ca

Tuy Lor-ca đã té xuống nhưng quân địch không thể diệt diệt được sức sinh sống của tín đồ nghệ sĩ yêu tự do. Thanh Thảo đang gợi ra một sự hoá thân, hoà nhập tuyệt đỉnh công phu giữa hình mẫu tiếng bọn và hình tượng Lor-ca. Khi Lor-ca bị điệu về bến bãi bắn cũng chính là lúc tiếng đàn ngân lên thành bản hòa tấu trầm hùng sở hữu âm hưởng của các tiếng ghi ta nồng nàn, vi diệu. Điệp khúc liên tục trong đoạn thơ của Thanh Thảo đã lột tả được sự bàng hoàng, căm phẫn trong giai điệu ghi ta đầy bi tráng:

tiếng ghi ta nâu

bầu trời cô bé ấy

tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ lẽ tan

tiếng ghi ta ròng rã ròng

 máu chảy”

+ bọn ghi ta:

Nhạc cầm truyền thống của Tây Ban NhaGắn liền với cuộc đời và số phận của Lor-ca. Bạn nghệ sĩ ấy đã cùng cây lũ lang thang khắp nước nhà để hát ca hồ hết ca khúc từ bỏ do, đấu tranh vì tự do và đấu tranh vị một nền thẩm mỹ mới. Tiếng bầy ghi ta được miêu tả với nhiều cung bậc không giống nhau

+ trung tâm hồn, lòng tin thơ của Lor-ca:

nhịp thơ liên tục -> khúc dạo bước đầy bi thương của giờ đànđiệp ngữ “tiếng ghi ta” (4 lần): tiếng bầy mang những xúc cảm, chũm màu chuyển gam nhanh chóng, trở thành ảo không ngừng, luôn luôn sinh sôi nảy nở, giọt này vỡ đi, giọt kia lại trào ra ko dứtnghệ thuật chuyển thay đổi cảm giác độc đáo, dùng color để diễn đạt âm thanh tiếng đàn“tiếng ghi ta nâu”: màu của vỏ đàn, màu sắc của đất đai -> giai điệu ca ngợi đất nước -> tình yêu quê hương của Lor-ca“bầu trời cô nàng ấy”: bầu trời của mong ước tự do, khung trời tình yêu thương thủy phổ biến của thiếu phụ Maria -> giai điệu ca ngợi tự do, tình yêu chung thủy -> tâm hồn khao khát tự do, tràn trề tình yêu của Lor-ca “tiếng ghi ta lá xanh biết mấy”: đối lập với color nâu. Màu sắc của thiên nhiên, của cỏ cây tươi non. Nhị tiếng “biết mấy” nằm tại cuối câu mô tả tình cảm tha thiết -> nhạc điệu tươi trẻ, tràn đầy sức sinh sống của tuổi thanh xuân -> tâm hồn trẻ em trung, sáng sủa của Lor-ca

+ số trời Lor-ca:

Tiếng bầy mang hình khối, đường nét như hình dáng của sinh mệnh“tiếng ghi ta tròn bọt bong bóng nước đổ vỡ tan”: hình ảnh so sánh “tiếng ghi ta tròn bọt nước” gợi tác động khúc ca viên mãn, niềm hạnh phúc tràn đầy, tỏa khắp bất tận trong ko gian. Nhưng thiết yếu trong phút chốc thăng hoa đó, tiếng đàn đã bị “vỡ tan”, chấm xong xuôi đột ngột -> định mệnh nghiệt ngã của Lor-ca

“tiếng ghi ta ròng rã ròng

 máu chảy”

-> câu thơ bị ngắt làm cho đôi, khúc lũ tan chảy, thổn thức thành từng loại đau thuơng. Nỗi đau của tiếng lũ cũng là nỗi nhức của bạn nghệ sĩ Lor-ca khi khát vọng chưa thành, là nỗi đau của Thanh Thảo trước bi kịch của một nhỏ tài hoa -> cái chết đẫm máu, đầy bi lụy của Lor-ca

=> Âm thanh của tiếng bọn được cảm nhận bởi thị giác, tái hiện nay qua các màu sắc, hình khối, gây tuyệt hảo mạnh mẽ cho tất cả những người đọc. Tiếng đàn như một cơ thể, bao gồm sinh mệnh, gồm trái tim, biết quặn đau, biết rã máu

Tiểu kết:

Cái chết bi ai của Lor-ca được diễn tả qua khối hệ thống hình hình ảnh thực với và biện pháp đổi khác cảm giác. Đối lập với nhân hóa là hai cây bút pháp nổi bật của đoạn thơ. Cho dù bị các thế lực bạo tàn vùi dập, Lor-ca và tài năng, nghệ thuật và thẩm mỹ của ông vẫn trường tồn.

4. Cảm giác của Thanh Thảo về cái chết của Lor-ca

4.1 Cảm xúc

Cái bị tiêu diệt của Lor-ca khiến cho Tây Ban Nha và cả quả đât bàng hoàng, yêu đương tiếc với phẫn nộ. Với khi kể lại cái chết đầy bi tráng của Lor-ca, Thanh Thảo cũng ko tránh ngoài sự đau đớn, xót xa:

“không ai chôn cất tiếng đàn”: câu thơ được thức giấc lược về tối đa, tạo nên nhiều trường liên tưởng cho tất cả những người đọc. “Tiếng đàn” là một ẩn dụ mang đến số phận, vong linh của Lor-ca

+ Không có ai mai táng tiếng đàn: câu thơ lưu ý bi kịch cuộc sống Lor-ca. Quân địch đã âm thầm thủ tiêu chàng, khiến chàng ra đi trong, về bên kia quả đât sự lẻ loi, cô độc -> sự nhức đớn của Thanh Thảo trước bi kịch cuộc đời của Lor-ca

+ Không ai có thể chôn chứa tiếng đàn: Lor-ca bửa xuống nhưng quân địch không thể tàn phá được những sáng chế nghệ thuật của chàng. Những bài xích ca tranh đấu của Lorca vẫn sát cánh cùng thời hạn và đi thuộc năm tháng thăng trầm của lịch sử vẻ vang và nó mãi sau được hát vang trong thâm tâm của quần chúng yêu chuộng chủ quyền trên toàn cầm giới. Vong linh của Lor-ca đang hòa nhập từng giai điệu cuộc sống, tăm tiếng của chàng đang trở thành bất tử -> Thanh Thảo ngợi ca, khẳng định sự trường tồn của một khả năng chân chính

– “tiếng lũ như cỏ mọc hoang”: hình ảnh so sánh mang nhiều ý nghĩa

sức lan toả dạn dĩ mẽ của giờ đàn: sáng chế nghệ thuật của Lor-ca bao gồm sức sống mãnh liệt, không gì có thể hủy hoại được. Sau khi Lor-ca chết, tiếng lũ ấy vẫn ngân vang như chủng loại cỏ mọc hoang, luôn luôn sinh sôi nảy nở trong bất kì hoàn cảnh nào -> xúc cảm ngưỡng mộ của Thanh Thảo trước số đông giá trị bền vững của nghệ thuật và thẩm mỹ mà Lor-ca đang để lạisự cải cách và phát triển lộn xộn, không định hướng của giờ đồng hồ đàn: Lor-ca bị tiêu diệt đi giữa cơ hội khát vọng không thành. Bạn dẫn đường không còn nữa, nhỏ đường cải tiến nghệ thuật trở thành dang dở, bỏ phí -> Thanh Thảo tiếc nuối đến nền nghệ thuật và thẩm mỹ Tây Ban Nha

– “giọt nước đôi mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

Giai thoại: kẻ thù lặng lẽ thủ tiêu Lor-ca với quẳng xác ông xuống giếng nhằm phi tangGiọt nước mắt của vầng trăng: gợi lên nỗi nhức xót tột, trăng khóc cho tử vong oan tắt hơi của Lor-ca hay chính là vũ trụ đang cảm thấu nỗi đau hết sức của con người“vầng trăng” với “đáy giếng”: 2 hình ảnh đối lập nhau. “Vầng trăng” gợi cửa hàng đến ánh sáng, mang lại một vẻ đẹp nhất lung linh, huyền ảo. “Đáy giếng” là nơi mờ ám mịt mùng, là hiện nay thân của đau thương cùng tội ác xấu xa.Sự nối kết nhì hình ảnh “vầng trăng – lộng lẫy trong lòng giếng” tạo nên nhiều trường địa chỉ cho câu thơ. Trăng là mối cung cấp sáng của vũ trụ, lung linh, soi sáng lòng giếng, phơi bày sự thật về một lầm lỗi của chế độ độc tài phân phát xít Tây Ban Nha. Trăng là trung khu hồn cao khiết của Lor-ca, dù bị vùi lấp phũ phàng nhưng vẫn trường tồn, tỏa sáng lung linh. Giếng nước nơi quân thù vứt xác anh lại là khu vực tỏa sáng long lanh tâm hồn anh. Sự vùi lấp trở thành sự thăng hoa, sự thê thảm chuyển trở thành sự tôn vinh. Với đó là sự bất tử của bạn anh hùng
*

=> Thanh Thảo ko đi sâu miêu tả cái bị tiêu diệt của Lor-ca mà chỉ gợi một tuyệt hảo dữ dội về nó để biểu thị cảm xúc âu sầu của bao gồm mình với gợi nỗi đau trong trái tim người đọc. Đau đớn, xót xa nhưng không tốt vọng. Cảm hứng đọng lại sau đa số dòng thơ là lòng tin vào sự bạt mạng của Lor-ca.

Tiểu kết

Bằng cách sắp đặt những hình hình ảnh đa nghĩa, giàu tính tượng trưng, tác giả xác định sự văng mạng của Lor-ca và biểu lộ sự xót yêu quý trước cảnh một năng lực bị đọa đày, vùi lấp.

4.2. Suy tư

Về sự trường tồn của Lor-ca

“đường chỉ tay đang đứt”

Hình hình ảnh “đường chỉ tay” gợi liên trưởng đến số mệnh đã làm được định trước của một con fan -> Sự ra đi của Lor-ca là định mệnh, là điều thế tất của cuộc sống.

Xem thêm: Cách Trồng Hoa Ngũ Sắc Tím Rũ, Cách Trồng Cây Hoa Ngũ Sắc Nở Rộ Quanh Năm

Câu thơ như lời an ủi, xoa nhẹ những buồn bã trong lòng ngườiSự tồn tại của Lor-ca trong cuộc đời được gợi lên từ phần đông câu thơ:

“dòng sông rộng lớn vô cùng

Lorca tập bơi sang ngang

trên mẫu ghita color bạc”

đối lập cùng với “đường chỉ tay” ngắn ngủi, hữu hạn là hình ảnh “dòng sông rộng vô cùng”. “Dòng sông” thuộc dòng đời vô hạn, luôn chảy trôi. Mỗi con bạn chỉ là một trong những phần vô cùng bé dại bé của dòng đời mãi sau ấy, ko ai rất có thể thoát khỏi quy luật pháp sống – chết của từ bỏ nhiêntuy vậy, trên mẫu sông cuộc sống ấy, Lor-ca đã chủ động “bơi sang ngang”. Câu thơ xác định tư nạm của Lor-ca, quý ông vượt lên trên mặt sự trôi chảy thường thì của loại đời“chiếc ghi ta màu sắc bạc”: hình ảnh tượng trưng cho những sáng chế nghệ thuật bao phủ lánh, đẹp mắt đẽ, diệu huyền của Lor-ca. Lor-ca ra đi trên phi thuyền thi ca, cây bầy ghi ta đang chở sự sống cùng linh hồn Lor-ca thừa qua số lượng giới hạn ngắn ngủi của đời người để mang lại với cõi khôn xiết của cuộc sống. Đó vừa là thực tế, vừa là niềm tin tuyệt vời của Thanh Thảo vào sự bất tử của Lor-ca. Ở đây, ta khám phá quan niệm nghệ thuật của Thanh Thảo: cuộc đời vật hóa học của tín đồ nghệ sĩ chỉ với hữu hạn song thành phầm nghệ thuật cơ mà nghệ sĩ tạo ra sẽ gửi nghệ sĩ vào cõi bất tử.