NÓI VỚI CON

     

Bài thơ “nói cùng với con” của người sáng tác Y Phương là một bài thơ hay sở hữu đậm ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Qua từng câu thơ của tác giả ta hoàn toàn có thể thấy được bài bác thơ kể nhở bọn họ về tình cảm gia đình gắn bó nóng cúng. Mệnh danh truyền thống đề xuất cù, mạnh khỏe của quê hương ta. Qua khẩu ca với con, ta phần nào hiểu hơn và cảm nhận sâu sắc hơn cảm xúc người cha dành cho bé của mình. Từ bỏ đó liên hệ với bạn dạng thân mình để rút ra được bài học riêng. Sau đó là một số bài bác văn mẫu cảm nhận về bài thơ “nói với con”. Hy vọng để giúp đỡ ích cho những em trong học tập.

Bạn đang xem: Nói với con


Mục lục


BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NHẬN VỀ BÀI “NÓI VỚI bé ” LỚP 9

Từ xưa cho nay, tình cảm mái ấm gia đình vẫn luôn là một trong những tình cảm linh nghiệm và cao siêu nhất nhất là tình phụ nữ. Trong bài thơ “ Nói với con”, đơn vị thơ Y Phương đang mượn lời của người thân phụ để nói về để kể nhở con về nguồn gốc của mình. Từ này cũng gợi ra trách nhiệm cũng tương tự lối sống của con.

Ngay từ đều câu thơ đầu, nhà thơ đã hình thành một ko khí mái ấm gia đình đầm nóng vui vẻ có bà mẹ có phụ vương và bao gồm con:

“Chân đề xuất bước cho tới chaChân trái bước vào mẹMột bước chạm giờ đồng hồ nóiHai bước vào tiếng cười”

Mỗi bước đi của bạn con hầu như được bố mẹ nâng đỡ dìu dắt tận tình. Dù cho là đi sang phía bên trái hay là bên cần thì đều luôn có bố mẹ đứng đó, sẵn sàng dang rộng lớn vòng tay để tiếp con vào lòng. Tất cả lẽ bởi vì vậy mà con được sinh sống trong tình yêu thương vô bến bờ của cha mẹ được cha mẹ chở đậy vỗ về. Câu thơ sẽ gợi được ra không khí gia đình tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Từ gia đình, người phụ thân nói với con về quê hương và những người dân xung quanh con:

“Người đồng bản thân thương lắm con ơiĐan lờ cài nan hoa, vách bên ken câu hátRừng mang đến hoa, con phố cho hầu như tấm lòngCha bà mẹ nhớ mãi về ngày cướiNgày đầu tiên đẹp duy nhất trong đời”.

Người cha gọi những người dân cùng quê nhà là fan đồng mình- đây là cách nói vô cùng quan tâm thể hiện được sự thân thiện gắn bó một trong những con người với nhau. Nói đến người đồng mình, người phụ thân muốn nói với nhỏ rằng con không chỉ có được sống trong tình thân thương mái ấm gia đình mà còn được bự lên trong cuộc sống thường ngày lao đụng của thiên nhiên quê nhà với những con người gắn bó thân thiết, tình nghĩa thủy chung.

Không chỉ gợi cho nhỏ nhớ về gốc nguồn, người thân phụ còn muốn nói cho nhỏ về đều đức tính, phẩm hóa học cao rất đẹp của người đồng mình:

“Người đồng bản thân thương lắm bé ơiCao đo nỗi buồnXa nuôi chí lớn”.“Người đồng bản thân thô sơ domain authority thịtChẳng mấy ai bé dại bé đâu conNgười đồng bản thân tự đục đá kê cao quê hươngCòn quê hương thì là phong tục”

Hình ảnh người đồng mình hiện hữu thật rất đẹp qua gần như từ “ cao, xa, lớn” biểu lộ một cuộc đời phóng khoáng. Cho dù cuộc sống thường ngày của chúng ta có trở ngại đến nhường nào thì họ vẫn luôn luôn có trong mình một ý chí chắc chắn sẵn sàng vươn lên. Tuy bọn họ mộc mạc dẫu vậy lại rất thật thà và yêu lao động. Họ vẫn tự mình dựng xây quê hương, trường đoản cú “ đục đá kê cao quê hương” để rồi tạo nên một quê hương với biết bao phong tục tập quán truyền thống cuội nguồn văn hóa đáng quý xứng đáng trân trọng. Nói với con những điều này, người phụ thân không chỉ hy vọng con biết nhưng còn muốn con sống gắn thêm bó với quê hương mình,biết yêu và tự hào về quê hương, dựng xây quê hương ngày một giỏi đẹp lên. Bao gồm nhờ đầy đủ phẩm chất xuất sắc đẹp của người đồng bản thân mà phụ vương đã khuyên con, căn dặn con cần biết:

“Sống bên trên đá không chê đá gập ghềnhSống trong thung không chê thung nghèo đóiSống như sông như suốiLên thác xuống ghềnhKhông lo rất nhọc”

Con rất cần được học tập được đức tính giỏi đẹp cũng giống như phẩm chất của bạn đồng mình. Phải biết vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống mà vươn lên, gồm ý chí nghị lực kiên cường để thừa qua rất nhiều gian khổ. Đó là điều mà thân phụ mong con giành được bởi bé là bạn của quê nhà mình yêu cầu con phải giành được những đức tính đó khi ra ngoài xã hội. Bao gồm như vậy thì nhỏ mới có thể tồn tại và cải tiến và phát triển được khi ra ngoài thế giới rộng lớn.


Như vậy, qua phần nhiều lời người phụ vương nói với bé ta hoàn toàn có thể cảm nhận được tình ngọt ngào vô bến bờ mà phụ thân dành đến con. Cha mong hy vọng con luôn biết ghi nhớ về mái ấm gia đình quê hương để làm động lực đồng thời phải dành được những phẩm chất giỏi đẹp khi phi vào cuộc đời.

*

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NHẬN VỀ BÀI “NÓI VỚI con ” LỚP 9

Y Phương là 1 nhà thơ người dân tộc Tày cùng với một phong thái sáng tác thơ cầm thể, chân thật, khỏe mạnh mẽ, trong sáng và sở hữu đậm lối bốn duy của người dân tộc bản địa niềm núi. ‘ Nói cùng với con’’. Chế tạo năm 1980 in vào tập ‘Thơ việt nam năm 1945- 1985’’. Bài bác thơ gợi ý về tình cảm gia đình đầm nóng yêu thương, về vẻ đẹp trọng tâm hồn của một người dân tộc bản địa niềm núi vơi mức độ sống buộc phải cù, mạnh mẽ và ý chí nghị lực vươn lên trong cuộc sống thường ngày còn những trở ngại gian khổ

trước hết là lời tâm tình của người cha nói với con về nơi bắt đầu nguồi sinh dưỡng.

“ Chân yêu cầu bước cho tới chaChân trái đặt chân đến mẹMột bước chạm giờ nóiHai bưới tới tiếng mỉm cười ”

bốn câu thơ xuất hiện không khí của một mái ấm gia đình quấn quýt, váy ấm, ngập tràn tình yêu thích có hình hình ảnh của đứa con nhỏ đang độ tuổi tập đi tập nói cùng với hình ảnh của người phụ thân người mẹ. Từng bước một đi, giọng nói, tiếng cười của con đều có sự nâng niu, chăm lo bảo bọc của phụ thân mẹ. Phụ huynh mừng vui khi nhỏ đang khôn phệ từng ngày. Với phần đông hình ảnh thơ mộc mạc, nắm thể, chân thực lời trung tâm tình của người thân phụ nói với nhỏ về nguồn gốc sinh dưỡng. Con đang mập dần lên từng ngày, mái ấm gia đình là loại nôi đầm ấm để bé khôn phệ trưởng thành.

“ tín đồ đồng mình yêu lắm con ơi

Đan lờ tải nan hoa Vách đơn vị ken câu hát ”

ba câu thơ là cuộc sống lao động chăm chỉ chăm chỉ nhưng yêu cầu thơ của tín đồ đồng mình. Bạn đồng bản thân là người làng mình, bạn dạng mình, dân tộc mình lắp bó với các từ “ yêu lắm bé ơi ” bộ lộ tình yêu yêu thương thêm bó của rất nhiều người trong và một dân tộc. Các bước hàng ngày của những người đồng mình bọn họ đan lờ để tiến công cá ken vách để dựng nhà. Đó là những người dân dân quê chăm chỉ mà buộc phải cù. đông đảo hình hình ảnh “ cài đặt nan hoa. Ken câu vách ” là đông đảo hình hình ảnh ẩn dụ độc đáo. Bên dưới bàn tay lao đụng của người thợ tài hoa phần đông nan nứa,nan trúc, nan tre boocng trở thành những nan hoa. Vách nhà không chỉ là được ken bởi những nguyên liệu bình thường như tre, nứa, mộc mà tại đây được ken bởi những câu hát sli, hát lượn, hát then của người dân tộc mà hợp lý và phải chăng nó còn được ken cả bằng những cành hoa rừng thơm ngát.

“ Rừng mang đến hoaCon mặt đường cho rất nhiều tấm lòng”

Lời trung khu tình tha thiệt và ngọt ngào của người phụ vương nói với con về sự việc ban tặng ngay hào phóng của rừng. DDiejp từ mang đến kết phù hợp với nghệ thuật nhân hóa, ẩn dụ “ con phố và tấm lòng ” thiên nhiên nghĩa tình thơ mộng ban khuyến mãi ngay cho con fan những gì đẹp tươi tinh túy nhất. Đó chính là con đường lên bản, tuyến đường xuống làng, con phố đi đến khắp đông đảo miền Tổ quốc. Và đề xuất chăng này còn là con đường desgin quê hương tổ quốc ngày một giàu đẹp ấm no, còn “ tấm lòng ”phải chăng là chổ chính giữa hồn cùng lối sống chân chất của fan đồng mình.

Xem thêm: Tất Cả Về Cung Sư Tử Nữ - Điều Bí Mật Về Phụ Nữ Cung Sư Tử Năm 2022

Những câu thơ tiếp theo là lời cha dặn bé về phần nhiều phẩm chất cao cả của người đòng mình

“Người đồng mình thương lắm bé ơi


Cao đo nỗi buồn Xa nuôi chí lớn”

fan đòng mình đính với các từ “thương lắm bé ơi ” diễn tả tình thương của không ít người trong cùng một dân tộc mặc dù cuộc sống còn muôn vàn khó khăn khăn. Nhì câu thơ tiếp theo sau đã đúc kết một phương châm sống, một thái độ sống bền gan vững chí trước những khó khăn của cuộc sống. Với lối bốn duy hình hình ảnh cụ thể mộc mạc lấy độ cao của ngọn núi nhằm đo nỗi bi hùng lấy độ dài đọ xa của con đường để đo chí bự khát vọng lời trọng điểm tình của người cha như xác định giá trị cao quý của những người dân đồng mình.

“ Dẫu làm thế nào thì thân phụ vẫn muốnSống trên đá không chê đá ghệp ghềnhSống trong thung không chê thung nghèo đóiSống như sông như suốiLên thác xuống ghềnh”

Đặt từ bỏ “ sống ”ở đầu ba câu tiếp tục cùng điệp kết cấu câu nhằm mục tiêu nhấn bạo phổi thái độ sống phong thái sống. Điệp tự “ ko chê”cùng hình hình ảnh ẩn dụ “ đá ghập ghềnh- thung lung nghèo ” gợi ra cuộc sống đời thường khó khăn của không ít người miền núi, cha dặn bé không được chê cuộc sống thường ngày ấy mà buộc phải vững lòng trước hồ hết thử thách. Phép đối chiếu “ sinh sống như sông như suối ”cũng đóng góp thêm phần chỉ phong cách của tín đồ đồng mình là sự hồn nhiên, khỏe khoắn mẽ, phóng khoáng, giản dị và đơn giản như cây xanh sông suối. Dù cuộc sống đời thường có biết bao băn khoăn thể hiện nay qua thành ngữ “ lên thác xuống ghềnh ” lời cha dặn nhỏ là phải kiên định vượt qua không được chê vì người đồng mình khôn cùng giàu ý chí và nghị lực.

“ fan đồng mình thô sơ da thịtChẳng mấy ai bé dại bé đâu conNgười đồng mình tự đục đá kê cao quê hươngCòn quê hương thì làm cho phong tục”

bạn đồng mình đính với nhiều từ “ thô sơ da thịt ” chỉ cốt cách đơn giản mộc mạc thật thà hóa học phác. Họ không thể sống tầm thường bé dại bé mà luôn ngẩng cao đầu trước thử thách khó khăn. Tín đồ đồng mình bởi bàn tay sức lực sự chăm chỉ đã “ kê cao quê hương ”với một niềm tin và khát vọng mập lao. Họ chính là những người sáng chế và giữ truyền mãi phần đa phong tục của quê nhà lấy kia làm chỗ dựa tinh thần.

gần như câu thơ sau cùng là lời trọng điểm tình tha thiết của cha dành mang đến con.

“Con ơi tuy thô sơ da thịtLên đườngKhông khi nào nhỏ nhỏ xíu đượcNghe con.”

hai chữ nhỏ ơi chứa lên ngọt ngào ấm áp tình thân phụ một đợt tiếp nhữa cụm trường đoản cú “thô sơ domain authority thịt” được nói lại.Lời phụ thân dặn nhỏ lúc trưởng thành dù tất cả đi đâu làm cái gi cũng không bao giờ được nhỏ dại bé mà phải luôn ngẩng cao đầu. Nhị chữ “ nghe con ” khép lại bài thơ xuất hiện tình mến như trời hải dương của phụ vương dành mang lại con khiến lời dặn của thân phụ càng thêm thâm thúy và thiêng liêng.

bằng cách nói xúc rượu cồn của riêng biệt mình bài xích thơ đã chạm đến trái tim của người đọc một phương pháp sâu sắc.

Thu Minh – bailamvan.edu.vn

*

BÀI VIẾT SỐ 3 CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “NÓI VỚI CON”

Y Phương là 1 trong nhà văn, nhà thơ người dân tộc Tày với một hồn thơ chân thật, khỏe khoắn và đầy trong sáng cùng phương pháp tư duy sinh động, nhiều hình hình ảnh của bạn miền cao. “Nói cùng với con” là 1 trong bài thơ rực rỡ trong hầu như sáng tác văn hoa của tác giả. Bài thơ sẽ gieo vào lòng bạn đọc rất nhiều cảm xúc, suy nghĩ bồi hồi, xúc động khó khăn phai.

Cảm dấn từng hình ảnh, lời thơ trong “Nói với con” của Y Phương, công ty thơ Vũ Bình Lục từng phân tách sẻ: “Nói cùng với con, chat chit với con, dặn con…là đề tài thường nhìn thấy trong thơ ca thế giới nói chung và thơ ca vn nói riêng. Tuy nhiên, tất cả sự khác nhau là ở cách thức thể hiện, nghỉ ngơi giọng điệu, sống tài năng…Y Phương, đơn vị thơ dân tộc ít bạn miền núi phía Bắc là 1 giọng điệu riêng, không ít ấn tượng”. Thực vậy, với trọng tâm hồn tinh tế và chiếc nhìn, biện pháp thể hiện rất riêng, Y Phương vẫn gửi gắm tới fan đọc một “Nói cùng với con” dạt dào cảm xúc, đậm sâu trăn trở. Bài bác thơ gói trọn cảm tình thiêng liêng giữa người cha và đứa con mình – một tình phụ tử cao quý, đáng trân trọng. Số đông lời dặn dò, phần lớn lời chia sẻ đầy chân thành, dịu dàng ấy đã va đến trái tim biết bao người đọc, cảm nhận ở mọi fan tấm lòng sẻ chia, đồng cảm sâu sắc.


Những câu thơ bắt đầu bài thơ là lời của người thân phụ nói với bé về sự thành lập và hoạt động và bự lên từng ngày, từng mon năm của bé trong sự yêu thương thương, chở che, đùm bọc âu yếm của bà bầu cha, gia đình, quê hương thân thuộc:

“Chân đề xuất bước cho tới chaChân trái đặt chân tới mẹMột bước chạm tiếng nóiHai đặt chân đến tiếng cười”

Trong tưởng tượng người đọc hiện nay là hình ảnh người thân phụ thủ thỉ nói cho bé nghe về thời thơ bé, về hồ hết tháng ngày thuở bắt đầu lọt lòng đến lúc tập đi, tập nói tập cười. Hành trình từng ngày một khôn bự ấy của con luôn luôn có bố mẹ dõi theo, sát cánh với ắp đầy tình thân thương. Đến hồ hết lời thơ tiếp theo, Y Phương gieo vào lòng người đọc niềm cảm hoài xúc cồn khi nghĩ đến tình cảm quê hương, tình đồng bào, tình cảm trong số những “người đồng mình”:

“Người đồng mình thương lắm con ơiĐan lờ cài đặt nan hoaVách đơn vị ken câu hátRừng mang lại hoaCon đường cho số đông tấm lòngCha người mẹ mãi lưu giữ về ngày cướiNgày đầu tiên đẹp độc nhất trên đời”

Những kỷ niệm đột chốc ùa về, phụ thân nhớ về hình hình ảnh những cánh rừng tràn đầy hoa cỏ, những nhỏ đường gần cận thân quen, rất nhiều “người đồng mình” thắm nghĩa đượm tình. Lốt ấn một con fan vùng cao tây-bắc được bên thơ khôn khéo gửi gắm vào cụ thể từng câu thơ, hình ảnh thơ. Ta thấy vào người cha ấy, hay cũng chính là nhà thơ, rưng rưng ắp đầy một niềm từ hào khi nói về xóm thôn thân quen, về fan đồng mình niềm nở gần gũi, về cuộc sống giản dị mà tràn đầy tình người, hạnh phúc. Giữa cuộc sống thường ngày hòa phù hợp với thiên nhiên núi rừng ấy, con fan lao rượu cồn hiện lên chân chất, giản dị và khôn cùng mực khéo léo, tài hoa. đa số tâm hồn hồn nhiên chân chất, rất nhiều tâm hồn lạc quan, yêu đời, hợp lý và phải chăng nhà thơ từ bỏ hào chia sẻ và ý muốn người đọc của chính bản thân mình hiểu được điều này khi nói tới con người, về quê nhà mình. Số đông câu thơ tiếp theo, hình ảnh về “người đồng mình” lại càng rõ ràng và chân thật hơn với phần lớn phẩm chất cao thâm đáng trân trọng: “Người đồng mình thương lắm nhỏ ơi/ …/ Chẳng mấy ai nhỏ tuổi bé đâu con”.

Nói với nhỏ về “người đồng mình” cùng với niềm từ hào, tin cẩn vô bờ, người phụ vương tiếp tục nhắn nhủ, dặn dò nhỏ những lời lẽ đầy mến yêu, trăn trở rằng:

“Sống bên trên đá không chê đá gập ghềnhSống vào thung không chê thung nghèo đóiSống như sông như suốiLên thác xuống ghềnhKhông lo cực nhọc”

Một giải pháp chân thật, người phụ thân ấy vẫn nhắc lưu giữ con phải biết nhớ về quê hương với niềm mến yêu, hàm ơn vô bờ, ghi nhớ về nguồn cội còn các cực khổ, cực nhọc khăn, khu vực đã ấp ôm nuôi nấng con từng giờ thuở bé. Quê nhà con là miền đất còn nhiều buổi tối tăm, nghèo đói, thân phụ biết vậy, và phụ thân mong nhỏ hiểu được điều này cùng lòng biết ơn, trân trọng cội rễ của bản thân và còn quê hương là còn phong tục, con nên hiểu cùng trân quý, giữ lại gìn vốn phong tục thiêng liêng đó.

Xem thêm: Top 12 Kem Che Khuyết Điểm Nào Tốt Bán Chạy Nhất Hiện Nay, Top 10 Kem Che Khuyết Điểm Tốt Nhất Hiện Nay

Bài thơ khép lại là lời khuyên dò xúc hễ và đầy khích lệ phụ thân dành mang lại con. Phụ thân gợi kể lại về “người đồng mình” rằng: “Người đồng mình thô sơ da thịt/ Chẳng mấy ai nhỏ dại bé đâu con” để con hiểu đúng bản chất mình tương tự như những “người đồng mình”, cũng hình thành và phệ lên ở mảnh đất nền ấy, cũng rất được nuôi dưỡng, chở bít bởi tình thương vô bờ ấy. Gọi được điều đó, bé càng cần nhận thức được giá trị và trách nhiệm của bản thân bản thân trong đoạn đường bước tới tương lai nhiều mấp mô khó khăn, “người đồng mình” đã làm được, với con cũng sẽ như vậy!

Từng câu thơ, hình ảnh trong bài bác thơ các đậm đà màu sắc riêng có ở trong nhà thơ Y Phương, một nhỏ người đến từ vùng cao có đời sống nội chổ chính giữa vô cùng phong phú, sâu sắc. đầy đủ tình cảm, đầy đủ lời dặn dò xúc hễ của người cha trong tác phẩm hình như cũng chính là tiếng lòng trong phòng thơ, phát âm được điều đó, tín đồ đọc càng thêm yêu thương quý, trân trọng tác giả cũng như những lời thơ tuyệt hảo của bài thơ rực rỡ này.