LỜI BÀI HÁT CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

     
Ca khúc Chiếc Lá Cuối Cùng của nhạc sĩ Tuấn Khanh là 1 một trong những ca khúc trữ tình lừng danh nhất của thập niên 1950, có sức sống bền chắc khi được ưa chuộng trong suốt hơn 60 năm qua.

Bạn đang xem: Lời bài hát chiếc lá cuối cùng

Ca sĩ Lệ Thu hát mẫu Lá cuối cùng trước năm 75

Đây là một ca khúc mang dư âm của loại nhạc tiền chiến cùng với lời ca đẹp như một bài xích thơ, biểu thị đêm chia ly của một đôi tình nhân. Bọn họ đi với mọi người trong nhà và chờ cho khi dòng lá cuối cùng rơi xuống, cũng là lúc họ yêu cầu xa nhau.

Đằng sau ca khúc nổi tiếng này là thực trạng sáng tác rất đặc trưng mà người viết bài này đã được trực tiếp nghe nhạc sĩ Tuấn Khanh chổ chính giữa sự. Dường như tác đưa cũng chia sẻ về ý nghĩa của từng câu hát trong bài bác hát này, xin được kể lại ở dưới đây.

Ca khúc Chiếc Lá Cuối Cùng được nhạc sĩ Tuấn Khanh viết cho tình yêu thơ của mình với một cô học tập trò 13 tuổi ở sài Gòn. Dịp đó ông là ca sĩ è cổ Ngọc nổi tiếng, còn cô nàng theo ông học tập nhạc để tham gia một cuộc thi hát. Khi cô gái thi hát dứt cũng là lúc không còn học nữa. Đêm sau cùng tiễn cô gái ra ga tàu điện để về nhà, đường phố 2 bên vắng lặng, từng chiếc lá cuốn cất cánh lững lờ. Cô bé lên xe, nam giới trai độc bước trở về nhà, chú ý lên bóng mát trơ trọi mặt đường khi chiếc lá ở đầu cuối vừa rơi xuống, đơn chiếc và cô độc như bao gồm nỗi lòng của nam giới nghệ sĩ. Bầu trời đêm thăm thẳm lung linh ánh sao như tương khắc sâu thêm nỗi cô đơn. Tất cả những điều đó đã tạo nên một size cảnh cần yếu nào quên trong thâm tâm người ca sĩ, nhạc sĩ nai lưng Ngọc – Tuấn Khanh.

Cô học tập trò vừa mới chớm tuổi dậy thì, mang trái tim thuần khiết, mộng mơ trao cho người thầy. Người thầy ban sơ vô tư, lưỡng lự rằng cô trò nhỏ dại đã mau chóng mang chổ chính giữa sự hữu tình với mình. Tới khi khoá học ngay sát kết thúc, ông mới nhận ra điều đó, khi cô bé mỗi ngày với theo cuốn sổ nhỏ, lúc thì xay cánh bướm, có khi lại là một trong chiếc lá nghiền khô bộ quà tặng kèm theo người thầy để ngỏ lòng mình. Cơ hội đó ông không ngờ là cô gái nhỏ tuổi này lại nặng trĩu tình cho thế.

Sau này, khoảng cuối những năm 1950, ghi nhớ lại tình yêu với cô học trò bé nhỏ dại năm xưa, ông vẫn viết Chiếc Lá Cuối Cùng và biến hóa ca khúc nổi tiếng nhất vào sự nghiệp.

Đêm qua không mà trời sao vội vàng sáng Một đàn chim cánh bé dại chở mùa sang Chiều vào thu tiễn em sầu giá buốt giá Lá bên trên cành từng chiếc cuốn cất cánh xa…

Trong tờ nhạc phân phát hành, lời nhạc này được ghi là:

Đêm CHƯA QUA cơ mà trời sao gấp sáng… Một bầy chim cánh nhỏ TRỞ mùa sang…”

Tuy nhiên bao gồm nhạc sĩ Tuấn Khanh đính bao gồm lại rằng chính là lỗi in sai ở trong nhà xuất bạn dạng tờ nhạc. Lời nhạc gốc nhưng mà ông viết là:

Đêm qua chưa mà trời sao cấp sáng Một bọn chim cánh bé dại chở mùa sang…

Trong đêm cuối, nhì hình láng sóng vai đưa nhau đi trên bé phố bé dại quen thuộc nêu ra ga tàu điện, cánh mày râu trai thảng thốt thấy thời hạn qua cấp tốc quá, trung ương trạng rối bời nên chàng ko thể nhận ra là ngày xuất xắc là tối đang phủ xuống. Trạng thái đó khiển kẻ mộng du là nhạc sĩ đặt thắc mắc ngay đầu bài xích hát: Đêm qua chưa mà trời sao cấp sáng?

Ở 2 bên đường, đều cánh cửa ngõ đã đóng góp im lìm, không khí vắng lặng, chỉ bao gồm đôi chim uyên bé nhỏ đang nhảy bên đường là rất có thể chứng kiến được phút giây nghẹn ngào của đôi tình nhân:

Một bầy chim cánh nhỏ tuổi chở mùa sang…

Khi tôi hỏi nhạc sĩ Tuấn Khanh, “đàn chim cánh nhỏ chở mùa” là gì? thì được ông cắt nghĩa ví dụ như sau. Ở phía trên hãy nghe câu hát tiếp theo:

Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá Lá bên trên cành từng dòng cuốn bay xa…

Thực ra thời gian họ chia ly nhau chưa hẳn là mùa thu. Mà ngày thu là mùa của thi nhân, mùa của tình yêu, của nhiều xúc cảm lãng mạn. Nhạc sĩ sẽ tưởng tượng rằng ngày thu kia sẽ rong đùa đâu đó ở cuối phương trời kia, và bầy chim uyên cánh nhỏ dại đã được ông nhân bí quyết hóa. Đôi chim gọi được trung ương sự của hai bạn trẻ bên đường, cần đã kháo nhau cùng bọn bay về cuối trời, lẹo từng song cánh nhỏ tuổi thành một cái bè để chuyên chở mùa thu đến mặt đôi tình nhân, là món tiến thưởng trao cho đều kẻ tình si đang thẫn thờ trải qua phần đa phút cùng nhau sau cuối.

Trong cảnh quan lãng mạn của một chiều thu được bè bạn chim uyên ban tặng, họ thấy sầu lạnh lên buốt giá trọng điểm hồn. Đêm vẫn càng khuya, xung quanh chỉ với lại tiếng gió phảng phất cuốn bay từng cái lá trong không trung. Cô bé thầm nói nhỏ, rằng khi dòng lá sau cùng trên cành kia rơi xuống, có lẽ cũng là mang đến lúc em phải bước lên tàu tách xa. Em bước lên xe tiễn em đi, chưa khi nào buồn thế… (Có lẽ thi sĩ Cung Trầm Tưởng cũng hiểu rõ sâu xa được yếu tố hoàn cảnh tương tự khi ông viết bài thơ “Chưa bao giờ Buồn Thế” sinh sống Pháp).

Xem thêm: Bài Soạn Bài Từ Đồng Âm Ngắn Gọn, Soạn Bài Từ Đồng Âm (Chi Tiết)

Đêm chia tay buồn gì sao chẳng nói Chỉ nghe em nói nhỏ tuổi trở về thôi…

Nhạc sĩ Tuấn Khanh nói rằng nhị câu này đã biết thành chỉnh sửa lại. Câu gốc nhưng ông viết ban đầu là:

Đêm chia ly nghẹn ngào sao chẳng nói Chỉ nghe tim nức nở quay trở lại thôi…

Tuy nhiên lời hát này bị không đồng ý cấp phép vạc hành, vì bi ai quá. Thời điểm này là thời kỳ đầu của nền cộng hòa, music còn bị kiểm chú tâm khá kỹ. Vị vậy nhạc sĩ đành sửa lại 2 câu hát này thành:

Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói Chỉ nghe em nói bé dại trở về thôi…

Theo nhạc sĩ thì nhì câu này cũng miêu tả được trọn vẹn trung ương trạng của ông và cô bé lúc đó. Trong giây phút nghẹn ngào ko nói nên lời bởi vì sắp đề nghị xa nhau, bỗng nhiên nghe cô gái nhỏ nhẹ nói rằng đã tới lúc rồi, cô đề xuất bước lên tàu, cùng anh cũng cần trở về thôi…

Ngày bi thảm tênh cũng gửi chiều vào tối Mím môi cười mà nhớ yêu đương khôn nguôi…

Cuộc từ ly này như là 1 trong những quy luật của sự hợp tan: hòa hợp rồi tan, tung rồi lại hợp. Cô nàng nhắn nhủ và an ủi chàng trai như vậy: Họ cách nhau cũng là 1 trong những quy luật, như là hết ngày rồi đến đêm, hết đêm rồi lại tới ngày, như là “ngày bi thảm tênh cũng đưa chiều vào tối” vậy. Cô nói rằng ví như còn duyên nợ, họ sẽ rất có thể quay lại được về với nhau.

Biết là do vậy nhưng sao cả hai vẫn thấy nghẹn ngào. Trong tích tắc đó, cô nàng nói: “- Em đã cười rồi này, anh hãy cười cợt lên đi…” phái mạnh trai cũng gượng gập cười, nhưng chính là một thú vui trong nhức khổ, mồm thì mím môi cười cho người yêu vui lòng, nhưng mà không phòng được dòng nước mắt.

Câu hát này thuở đầu được viết là: “Mím môi cười nhưng nước đôi mắt tuôn rơi…”, nhưng do vậy thì ảm đạm quá, nên những khi phát hành sẽ sửa thành “nhớ yêu đương khôn nguôi”.

Cô gái bước đi tàu, chàng trai đứng lại quan sát theo, cõi lòng tê dại, quay quắt vì chưng nhớ. Phần lớn kỷ niệm cũ ùa về, phủ kín đáo tâm hồn chàng, đóng góp băng không gian và thời hạn xung quanh:

Mộng về một tối xuân sang Em thì thầm ngày đó thương anh Thuyền về một đêm trăng thanh Say mộng rubi đậu bến sông xanh…

Chàng trai nhớ lại các ngày tháng cùng cả nhà vừa qua, khi em thì thầm nói yêu mến anh, họ cùng nhau xây mộng vàng, mộng mơ như hình hình ảnh thuyền về đậu đêm trăng thanh. Nhưng vì hoàn cảnh, họ đành đề nghị xa nhau, rồi đưa tiễn nhau vào một đêm trăng sao.

Mộng tràn ngập đêm trăng sao Sao đầy trời từng dòng lấp lánh…

Phải chăng bởi vì mắt đã ướt nhoè cần những ngôi sao 5 cánh trên bầu trời kia cũng nhòe lệ mà che lánh?

Chính nhạc sĩ Tuấn Khanh cũng chia sẻ rằng số đông ngôi sao đêm tối ấy lấp lánh lạ thường. Trời tối ở thành phố phồn hoa như thành phố sài thành thì khó hoàn toàn có thể thấy được những vì chưng sao sáng đậy lánh. Tuy nhiên trong đêm này, chắc rằng vì thấu hiểu được lời thở than của đôi bạn nên nghìn sao cũng đã lung linh như lời bình luận tới họ, share nỗi bi thiết mênh mông như bầu trời mà người ta phải gánh chịu.

Rồi một chiều xuân thơ trinh Cho lòng mình về với dĩ vãng…

Trong một ca khúc ngập cả nỗi bi thương như vậy, gồm buổi chia tay nào mà không sở hữu nỗi ảm đạm luỵ. Nhưng mà nhạc sĩ Tuấn Khanh nói rằng ông vẫn mong mỏi để lại một tia mong muốn cho ca khúc bằng 2 câu hát trên, như một tia sáng lẻ loi trong tối trường âm u và giá giá. Tác giả bài hát mong muốn rằng sẽ có một chiều xuân thơ trinh như thế nào đó, lòng minh sẽ tiến hành trở về với dĩ vãng. Dĩ vãng sáng chóe vì có tình nhân ở đó, đã từng cùng nhau say xưa cơn mơ vàng.

Xa nhau không mà lòng nghe quạnh vắng Đường thênh thang gió lộng 1 mình ta

Con tàu chở cô bé đã tách đi từ bao giờ, hơi ấm của đôi tay trao nhau vẫn còn đấy trong tối lạnh. Chàng trai vẫn đứng đó, thẫn thờ tự hỏi: “Xa nhau không mà lòng nghe đìu hiu vắng?”.

Xem thêm: 3 Bài Học Làm Mồi Câu Cá Trắm Đen (Trắm Ốc) Hấp Dẫn, Cách Làm Mồi Câu Cá Trắm Đen Hiệu Quả Nhất

Và rồi thảng thốt nhận ra, trước khía cạnh mìnhchỉ còn “đường thênh thang gió lộng”. Cảm giác cô độc, lanh tanh phủ xuống vai trung phong hồn nam nhi trai.

Rượu cạn ly uống say lòng còn giá Lá trên cành một cái cuối cất cánh xa…

Chàng trai mượn ly rượu say nhằm quên đi trống vắng, lạnh giá của đêm xa nhau. Vậy nhưng rượu đã cạn, càng uống càng thấy rằng không có gì có thể thay rứa được bạn yêu. Lòng chưa ấm lại được, ngấc lên chú ý thì thấy dòng lá sau cùng trên nhành cây chúng ta thấy ban đầu, giờ cũng đang lìa khỏi cành. Lúc này, cánh mày râu nhạc sĩ bắt đầu sực tỉnh cơn cay và phân biệt rằng tình nhân thực sự xa rồi. Bạn nữ đã vuột ngoài tay nam nhi như chiếc lá sau cùng kia ra khỏi cây không lúc nào còn hoàn toàn có thể quay trở lại. Đó là một cảm giác cay đắng và tuyệt vọng…

Đông Kha (Ghi theo lời nói của nhạc sĩ Tuấn Khanh) Vui lòng ghi rõ mối cung cấp nhacxua.vn khi copy bài viết