CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG MẢNH ĐỜI BẤT HẠNH

     

"Ực" nó núm nén nước bọt trong miệng lại, nhì mắt nhắm xay lại, dòng đầu nó cuối xuống rung lắc qua nhấp lên xuống lại thật mạnh dạn nhiều lần cho thoát ra khỏi cái cảm xúc thèm thuồng. Nhưng những lần làm như vậy dứt thì đôi mắt này lại nhìn tụi bạn ăn uống kem nhiều hơn thế nữa nữa.

Bạn đang xem: Câu chuyện về những mảnh đời bất hạnh

***

Vào mỗi lần ra chơi, nó vẫn ngồi đó, dưới gốc cây gần loại cổng lớn của trường, nơi hoàn toàn có thể quan ngay cạnh hết hầu hết gì xảy ra bên phía ngoài đường phố. Đó cũng là chỗ nó hoàn toàn có thể thấy tụi bạn nhà giàu sở hữu nhũng cây kem lạnh mang đến tê người, dưới loại nắng oi ả sinh sống cái thành phố Sài Gòn nóng hổi này.

*

Nhưng chỉ chú ý thôi. Công ty nó nghèo, tía nó lưỡng lự đang ở đâu, làm những gì chỉ biết bà mẹ nó tiếng đang làm mướn cho những người ta. Lo khoản học phí cho nó học tập tới lớp cha ở cái đất sài gòn này cũng là một trong điều khó khăn lắm rồi, chứ nói đưa ra đến tiền nạp năng lượng quà lặt vặt của nó. "Ực" nó cố kỉnh nén nước bọt bong bóng trong miệng lại, nhị mắt nhắm nghiền lại, loại đầu nó cuối xuống rung lắc qua rung lắc lại thật dũng mạnh nhiều lần cho ra khỏi cái xúc cảm thèm thuồng. Nhưng những lần làm như vậy kết thúc thì song mắt nó lại nhìn tụi bạn nạp năng lượng kem nhiều hơn nữa.

Chẳng ai biết cảm giác của nó từ bây giờ cả, nó cũng chẳng lúc nào kể cho bà mẹ nó nghe. Chỉ có một tín đồ duy nhất biết, ông vẫn chú ý theo nó mỗi khi ra chơi. Kiên cố tại các lần ra nghịch nó cứ ngồi dưới gốc cây 1 mình nên ông new để ý.

"Cháu ơi!"- Ông thò tay qua dòng cổng sắt thưa thớt của trường, đôi tay gầy gò đầy mối nhăn vẫy thằng bé dại lại

Nó lag mình nghĩ thầm "chuyện gì vậy ta, mình bao gồm quen biết ông ta đâu, chắc chắn là bảo cài vé số đây, cũng trông trúng lắm chứ nhưng mà mình tất cả tiền đâu cơ mà mua, ông này kêu lầm bạn rồi". Nhưng bởi tò mò, nó vẫn lại.

"Ông đến nè, lấy mà sở hữu kem dùng với bạn" hai con mắt ông hiền khô nhìn nó, dúi vài ba tay nó tờ tiền 2000 đồng đã cũ và có từ lâu mèm.

Nó quá bất ngờ nhìn ông lão, cân nhắc mơ hồ trong đầu cái gì đấy rồi đùng một cái giật tay lại: "Dạ không!"

Ông lão lại dúi mạnh vào tay nó lần nữa: "Do dịp nào ra đùa cũng thấy con cháu ngồi đây chú ý tụi nhỏ dại ăn kem, chắc chắn cháu vẫn muốn ăn lắm, đề xuất cháu cứ cầm cố lấy cơ mà ăn".

Trong dịp đó, nó nhó lời bà bầu dặn nhiều lần ở trong nhà là bạn lạ cho gì cũng đừng nhận.

Xem thêm: Bài Soạn Bài Sóng Lớp 12 - Soạn Bài Sóng Của Xuân Quỳnh

- bé cảm ơn ông, nhưng con không đem đâu, bà mẹ con bảo không được nhận tiền của bạn lạ, mẹ mà biết được, bà bầu la bé chết!

- Ông cho nhỏ đó, thay mà sở hữu kem ăn. Ông không có ý gì đâu, nhỏ đừng sợ.

*

Nó hết sức muốn ăn kem nhưng mà lại không dám nhận. Nó im lặng đứng quan sát ông. Hình như ông hiểu được các gì nó nghĩ, cùng cũng hoàn toàn có thể ông là một trong người rất trọng tâm lý. Ông rút cánh tay tí hon gò của mình lại. Nó bắt đầu cảm thấy tiêng tiếc. Nhưng mà nó kinh ngạc hơn thấy lúc ông lão chuyển tiền mang lại anh buôn bán kem.

"Giờ thì cháu ăn uống chứ" – Ông mỉm cười cực kỳ dịu dàng, niềm vui làm hiện thị rõ những mối nhăn trên khuôn khía cạnh heo hắt của ông.

Lúc kia nó xem nhẹ lời bà mẹ dặn, nhưng lại cũng chắc vày còn nhỏ tuổi quá, cái sự ngây thơ của nó được mô tả bằng hành vi rụt rè vắt cây kem rồi nạp năng lượng thật chậm rãi. Nó nạp năng lượng chậm thật chậm, thật lờ lững như thể muốn tận thưởng hết toàn bộ mọi máy ngon lành, nóng bức của que kem cùng tận hưởng luôn cả cái cảm giác được ăn, được thân thiết khi phải mong chờ quá thọ rồi. Cho đến khi trống trường thông tin hết giờ đồng hồ ra chơi, nó lật đật chào tạm biệt ông rồi cụ chặt cây kem chạy trực tiếp vào lớp. Đôi đôi mắt ông lão lộng lẫy nhìn nó chạy một giải pháp hồn nhiên như thể ông vừa nhấn một trang bị gì giá trị từ nó.

Rồi cứ như vậy, lâu lâu ông vẫn ghé qua chơi cùng nó cũng tại gốc cây kia vào mỗi giờ ra chơi. Ông với nó thân lắm, tất cả chuyện gì nó cũng nói ông nghe, trước tiếng ông là người bạn thân đầu tiên của nó mà. Với dĩ nhiên, thọ lâu, ông cũng thường cho nó tờ 2000 để mua kem. Tuy vậy tờ tệ bạc nào ông mang đến nó hồ hết đã cũ lắm rồi.

*

Chiều hôm đó, dịp tan trường lừng chừng có chuyện gì vui mà nó nhảy đầm chân sáo trên đường về nhà. Nó đã nhảy thì đột nhìn thấy một đám đông, tò mò và hiếu kỳ nên chạy lại xem. Vì nhỏ nhắn cho nên nó chen được vào giữa. Nó cũng thấy ông. Tuy vậy lần này, ông lão không cười với nó nữa, ông nằm trên phố như sẽ ngủ. Với mọi người xung quanh buôn dưa lê về ông vô cùng nhiều.

Xem thêm: Top 20 Vỏ Cam Có Tác Dụng Gì Cho Tóc, Đẹp Da, Mượt Tóc Nhờ

Ông lão bị xe thiết bị tông phải trong lúc qua đường, với một điều quan trọng mà tiếng nó mới biết: Ông là một trong người ăn uống xin. Giờ đồng hồ nó cũng đã hiểu bởi vì sao gần như tờ bội bạc ông thường cho này lại cũ kĩ cho như vậy. Tuy vậy sao bây giờ nó không khóc. Đôi mắt một mí bé dại bé chỉ ươn ướt mà lại cay xè....