Bài Thơ Về 10 Cô Gái Ngã Ba Đồng Lộc

     

Văn nghệ tỉnh hà tĩnh điện tử ra mắt chùm thơ về đề tài Đồng Lộc của các nhà thơ, người sáng tác Dương Kỳ Anh, thoa Anh, è Kim Anh, Hồng Ánh, Trương Ngọc Ánh, Tùng Bách, Nguyễn Trọng Bính, nuốm Bính, Huy Cận được rút từ tuyển thơ "Đồng Lộc - Ngã bố bất tử"


DƯƠNG KỲ ANH

NGƯỜI VÀ ĐẤT

Người xẻ xuống thì về cùng với đấtĐất bổ xuống thì về với ai? *Những thay đất làm việc Ngã cha Đồng LộcĐã hoá trời xanh, xanh thẳm đất này

_____________ * Ý thơ của Dương Anh Xuân

TRÂM ANH

TÍM NHỚ ĐỒNG LỘC

Tôi lại về Đồng Lộc tìm kiếm emGiữa mẫu nắng quê mình vào hạThông xanh reo giữa rộng lớn cây láKhắc khoải mong chờ, tim tím ngạt ngào hoa sim.

Bạn đang xem: Bài thơ về 10 cô gái ngã ba đồng lộc

Dẫu quá xa cơ mà vẫn ước ao kiếm tìmBóng dáng em tôi - nữ tnxp nơi Ngã ba Đồng LộcHương người thương kết phảng phất vấn vương vãi mái tócHoa tím em cài, tim tím một trời mây.Những cung đường liên tiếp bị bom Mỹ xoá, ngay tức khắc được đào đắp, dựng xâyTừng đoàn xe nối đuôi nhau vẫn vào ra thân hậu phương - tiền tuyếnNơi “Túi bom”, “Toạ độ chết” vẫn tình người lưu luyếnDáng kiên cường, quật cường các dũng nàng Hoa tiêu.Tôi tự dưng nhớ về những cái khăn buộc đầu được thêm chữ, tên thêuEm thuộc đồng đội luôn luôn giữ theo người như vật làm cho tin,phòng nhằm “định danh” bên dưới mưa bom bão đạn.Mặc kệ bao giọt các giọt mồ hôi đầm đìa của máu trời hạn hánKhông ai dám lấy dùng vị sợ sờn, phai.

Cánh sim tím như đôi mắt biếc đợi aiNhuộm nắm chiều thành hoàng hôn định mệnh.Sau một loạt bom rơi, cả đất trời phòng chếnhEm của tôi? Đồng đội đâu rồi?!!!50 năm,Ký ức hoá xa xôiTôi về tím lưu giữ thẳm sâu tháng ngàyTrả mang lại dĩ vãng tròn đầyBao nhiêu yêu đương nhớ, giữ hộ mây về trời

Xin đừng tím nữa hoa ơiXin chớ thổn thức để người rưng rưng… Đồng Lộc, ngày 11 tháng 5/2018

TRẦN KIM ANH

ÂN NGHĨA TUỔI nhị MƯƠI

(Viết mặt mộ mười cô gái hi sinh trên Ngã tía Đồng Lộc)

Bướm trắng ý trung nhân câu sim cài đặt bừng núiNgấn vào chiều sáp đỏ cháy rưng rưngXin quay lại dọc lâu năm trang sử nhỏHố bom xưa oằn oải những bé đường

Chị: Xuân, Xanh, Rạng, Hà, nhỏ của cái La!Chúng em xin chũm chịLau giọt mồ hôi trong lòng phụ vương mặn chátLàm câu giặm người mẹ một niềm khao khátTuổi nhì mươi cột trụ quê nhàXuân, Tần, Hợi, chị ơi từng hơi gióMẹ nghiêng chiều câu phường vải gọi conĐồng Lộc ngã tía ký ức năm mươi năm sệt mùi bom đạnTa thanh tân ân tình gửi nước non

Chị Cúc, chị Hằng của hương thơm Sơn, Hà TĩnhXin hãy xòe tay quê bộ quà tặng kèm theo đóa tình lành:Tuổi white trinh dưng nước đời trinh trắngNến thông rừng tạc khế ước sống lưng trời xanh

HỒNG ÁNH

TÌNH YÊU CỦA MẸ

Ngã bố Đồng Lộc mười cô gáiTình yêu thương của người mẹ đã ra điTưởng niệm, ai kết tràng hoa trắngToả sắc mừi hương ngát xuân thì.

Hoá thân trong mưa bom bão đạnTrở về cát vết mờ do bụi - quê hươngVẫn còn đó gần như tâm hồn trinh trắngTrong lòng fan nghĩa tận tri ân.

Xem thêm: Cách Nhận Biết Tinh Dịch Loãng Thì Phải Làm Sao, Tinh Trùng Loãng Do Đâu

TRƯƠNG NGỌC ÁNH

Ở NGÃ tía ĐỒNG LỘC

Mẫu solo đỏ rực như color lửaHay huyết túa lên tự nấm mồKhi cuộc sống gieo vào lòng đấtCháy bùng red color hoang sơ.

TÙNG BÁCH

ĐỒNG LỘC

Tôi lại về Đồng LộcSau hai mươi sáu năm bí quyết xaNơi tôi sẽ sống phần nhiều ngày đêm trụ bámMột ngã bố đường rộng mọi vấp ngã baCó thể Đồng Lộc không còn nhận ra tôiNhưng có thể nào tôi lại quên Đồng LộcTuổi ngót nghét năm mươiNước đôi mắt đâu dễ khócNhững Cúc - Tần - Xanh - Rạng... Bạn bè ơi !

Khói hương theo gió về trờiTôi đây, tôi của một thời đạn bom!

NGUYỄN TRỌNG BÍNH

CỎ - THỜI GIAN

Anh về Đồng Lộc chiều nayCỏ - thời gian mọc ken dày lối điCỏ ơi! tên cỏ gọi gìHút thô nước mắt, cứa lì bé tim?Đâu rồi những dấu chân in?Đâu bom nổ lờ lững trốn tìm bóng em?Xe qua hết sức quan trọng ngày đêmCũng là ngày tiết chảy về tim một thờiBom! Bom! Bom!Đếm bom rơi!Em thành thơ được bao bạn ngợi khenTối trời, em hoá ngọn đènThắp vầng trăng tỏ trăm niềm mê sayEm ơi! Đồng Lộc chiều nayCỏ - thời gian đã ken dày lối điLãng quên, cỏ cứ rậm rìThẻ hương thơm - dao phátVụng về phần mình anh. 7/1992

*

Đồng chí Võ Văn Thưởng - Uỷ viên Bộ bao gồm trị, Trưởng BanTuyên giáo Trung ương thắp hương tại Khu mộ mười cô bé TNXP - Ảnh: nai lưng Hữu Hùng

THẾ BÍNH

NGÃ ba TRẺ MÃI

Anh cho nơi những em ngã xuống năm nàoKhi quả đât biết thương hiệu Ngã bố Đồng LộcBánh xe pháo lăn bên những ổ gà, xe xócCái mệt con đường trường mang đến đây, bất chợt dịu đi

Các em nằm trong quả đồi kiaXanh tư phía gió bạch bầy ru hátTrọng điểm là đâu? Đứng đây nhìn thấy rõ nhấtChiến tranh đi qua vẫn ngã bố này.

Đến với các em những bạn gái bạn traiTừng dòng bạn đông vui như trẩy hộiCác bạn em đi xây công trường mớiCho ngã tía tạc mãi dáng vẻ anh hùng.

Xem thêm: Gợi Ý Những Bức Vẽ Tranh Đề Tài Gia Đình Em Có Nội Dung Ý Nghĩa

Các em ngủ ngon miệng đâu còn tiếng bom rungTiếng nổ ấy là giờ đồng hồ mìn phá đáĐâu còn giờ đồng hồ thét gào từ bỏ phương trời xa lạTiếng máy tiếng xe cộ này các em vượt quen thân

Tiếng cuốc choòng và tiếng bàn chânLàm rạo rực các tâm hồn tuổi trẻQuy hoạch sông Nghèn từ nguồn ra tận bểNgã ba chia phần đa những hướng phù sa

HUY CẬN

NGÃ cha ĐỒNG LỘC

Con ơi, bố trở lại viếng thăm Hà Tĩnh quê ta,Bố kể bé nghe về Ngã tía Đồng LộcTrên phương diện đất này còn có muôn triệu xẻ baVà có rất nhiều ngã cha nổi tiếng:Có những ngã tía nối phần nhiều dòng sông khủng của một đại châu, sóng dựng trùng trùng;Có gần như ngã tía nối những tuyến phố dài chạy tự các tp hà nội toNhư rất nhiều mạch ngày tiết khổng lồTrên toàn thân trái đấtTrong kia mỗi nhỏ người là một hạt hồng cầu đỏ chóiCó mọi ngã ba là nơi chạm mặt gỡ của các dòng lộng lẫy lớn, Đông, Tây, kim cổ.Tất cả đa số ngã ba trên, con hoàn toàn có thể học biết trong sách địa dư, trên bạn dạng đồ tương lai lớn lên con có thể đến thăm cùng chụp ảnh nữa...Xong rồi, con hoàn toàn có thể quênNhưng nhỏ ơi, nhỏ chớ bao gồm quên ngã bố Đồng LộcTrong đời từng người cũng có thể có những ngã ba đường quyết định,Trong đời mỗi dân tộc cũng có thể có những té baNhững ngã tía vận mệnhNhững mẫu nút trên dặm lâu năm lịch sửGặp những ngã bố đời, nhỏ sẽ nghĩ về suyVà nhỏ ơi, hy vọng tìm đúng phía điCon đang nhớ mang đến Ngã cha Đồng LộcNgã tía Đồng Lộc:Là ngã cha nhưng nào có phân vânNào có lừng chừng do dự!Là ngã tía trên đoạn đường quyết liệtNhưng hướng đi vẫn quyếtKhông nên cho một lầnMà cho tất cả mọi lầnKhông cần cho một ngườiMà cho toàn bộ quê hương, khu đất nước:Hướng về Nam, một nửa mình Tổ quốcCác ngã bố khác bên trên đời làm bằng nước, bằng sông, bởi thuỷ triều lên xuống,Hay bằng đá, bởi đấtBằng xi măng cốt sắtBằng vôi trắng, gạch nâuBằng đèn xanh đèn đỏ đủ màuHay bằng những sự chông chênh vấp ngã,Nhưng Ngã tía Đồng Lộc làm bằng xương máu.Khi nhỏ về quê bé nhớ viếng thămMộ mười cô lân cận đường đỏ.Các cô như còn đứng đóChờ che hố bomĐường thông xe những cô mới đi nằm.Các cô để lại tuổi thanh niênMười chín, nhì mươi, hăm nhì tuổiCho đất nước, quê hươngHồn trong như suối,Bình minh đời sáng sủa rực vừng dương...Con đã tìm thăm mời cô La Thị TámTừ trường học lại về trận địa đầu nonĐứng giữa bầy bò, bê mũm mĩmTrên sườn núi cao cỏ vẫn mượt màu sắc xanhNhư mảng domain authority non bên trên thân thể đã lànhCô vẫn chỉ bé xemNhững hố bom loang lổNhư đất xung quanh trăngMỗi thước vuông ba quả bom to bựCô sẽ chỉ bé xemNghìn vạn điểm lăn bom nổ chậmCô từng đến gặm cờMỗi lần chạy đua với chiếc chết.Đôi chân cô cấp tốc hơn cấp tốc nổ,Cô là một trong những ngọn cờ đỏ của quê ta.Nghìn năm sau lịch sử sẽ còn ghiNhững năm tháng chiến tranh ác liệtNghìn vạn chuyến xe điQua trái tim ngã cha Đồng LộcMáu qua tim tiết lọcXe thừa ngã cha xe xốc cho tới miền Nam.Và bé ơi, bố ngồi nghĩ miên man:Bạn bè ta trong cơn gió lốcHẳn đang dần vượt đa số ngã tía Đồng Lộc,Những ngã ba Việt Nam.Dọc con đường dài kẻ thù còn gămNhiều bom nổ chậmNhưng chẳng phải chi!Khắp năm châu còn nhiều La Thị Tám (1)Nhiều Võ Thị Tần (2)Đường đã thông xe đi về phong thái mạng. Hà Tĩnh, 1971____________(1) Chị La Thị Tám chăm phát hiện bom nổ chậm gặm cờ ở bên cạnh bom để xe né và hướng dẫn đội công binh mang lại phá bom, chị đã được tuyên dương Anh hùng.(2) Chị Võ Thị Tần, tiểu nhóm trưởng của đái đội thanh niên tình nguyện (10 cô) chuyên lấp hố bom đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ; toàn tổ được tuyên dương Anh hùng.